"Hợp tác gì ạ?" Ứng Trầm Lâm nhìn về phía Thẩm Tinh Đường.
"Biến rác thành tiền." Thẩm Tinh Đường nói.
Công nghệ cơ giáp được cập nhật rất nhanh, đặc biệt là các vật liệu cơ bản như linh kiện, hàng năm hầu như sẽ có những mẫu mới được ra mắt, đặc biệt là những mẫu có tỷ lệ thay thế cao, việc thay đổi mẫu hai, ba lần một năm là chuyện bình thường. Nói chung, các đội trong Liên Minh Cơ Giáp thường sẽ thay thế các kinh kiện phần cứng để duy trì chất lượng của cơ giáp.
Giống như một số linh kiện trong kho A3, đã xác định là phải loại bỏ dần rồi.
Khi có linh kiện mới được nhập kho, những linh kiện cũ chỉ có thể bán giảm giá để lấy lại vốn thôi.
Nhưng bây giờ thì khác, hiệu suất của các linh kiện sau khi được Ứng Trầm Lâm mài giũa tân trang lại chăng khác biệt với những linh kiện có giá cao trên thị trường là mấy, nếu đã vậy, sao bọn họ lại phải bỏ ra cái giá cao hơn để mua mấy cái linh kiện đó chứ...?
"Trầm Lâm, có thể em cho rằng dùng tinh thần lực để mài giũa chỉ là chuyện nhỏ." Thẩm Tinh Đường lấy ra cái gọi là phế liệu linh kiện, giải thích: "Những linh kiện có hiệu suất như vậy trên thị trường có giá khoảng 100k -150k đấy."
Ứng Trầm Lâm đã sớm dự đoán được, nhưng khi nghe Thẩm Tinh Đường nói như vậy, sự hiểu biết của anh về phần cứng cơ giáp đã nâng lên đáng kể, cảm thấy ngoài ý muốn: "Còn cao hơn em nghĩ."
"Đúng vậy, nhưng đó không phải là trọng điểm." Thẩm Tinh Đường cười tủm tỉm: "Ví dụ như chiếc A
-GZ1456 này, giá thị trường hiện tại là 30k một cái, nhưng nhờ em mà giờ giá trị của nó đang tăng lên gần 100k. Phế liệu mà em nói, mang đi bán trong Liên Minh ít nhất cũng phải 130k."
"Cái tên họ Hứa mới nãy muốn bán linh kiện cho KID chúng ta những linh kiện có độ chính xác thấp hơn 3% so với cái của em mà lại dám đòi tận 100k, thậm chí còn có ý định tăng giá nữa. Lại nói, đây là linh kiện cấp A, chưa phải linh kiện thi đấu, trong Tinh Minh còn có rất nhiều cơ giáp sư không chuyên cấp A, bọn họ cũng cần loại linh kiện kiểu này."
Thẩm Tinh Đường không muốn lừa gạt Ứng Trầm Lâm, phân tích rõ ràng tất cả ưu nhược điểm cho cậu nhóc này biết: "Em còn cho rằng đây là chuyện nhỏ nữa không? Trong Liên Minh, chẳng có mấy thợ sửa nào có năng lực được như em đâu."
Giang Tư Miểu vẫn còn đang lo lắng vấn đề cung ứng vật liệu cho KID, sau khi nghe Thẩm Tinh Đường nói như vậy đã dần hiểu ra: "Cho nên cô mới từ chối ông chủ Hứa đúng không?"
Trong kho hàng thật yên tĩnh, Ứng Trầm Lâm một lúc sau mới nói: "Ý chị là sẽ mang đống phế liệu này đi bán sao?"
"Không giấu gì em, vì chị là một người kinh doanh cho nên đưa ra đề nghị hợp tác với em." Thẩm Tinh Đường đã phân tích rõ ưu nhược điểm, cô không biết ró thân thế của Ứng Trầm Lâm, nhưng trong chuyện làm ăn thì điều cơ bản nhất chính là chân thành thẳng thắn, cô nói thẳng: "Nếu là hợp tác, sẽ không liên quan đến hợp đồng bảo trì cho KID, chị và em có thể ký một hợp đồng phân chia lợi nhuận, việc này dễ làm thôi."
Ứng Trầm Lâm nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thẩm Tinh Đường, đời trước khianh tiếp xúc với việc mài giũa linh kiện thì kỹ thuật phần cứng đã tương đối hoàn thiện. Về sau, khi công nghệ chế tạo linh kiện cơ giáp được cải tiến, hoa hồng được trích lại từ việc mài giũa linh kiện hầu như chẳng còn. Lại nói, phần lớn thời gian anh đều ở trong căn cứ, tất cả vật liệu là do KID cung cấp, cũng chẳng biết trong 10 năm qua trên thị trường đã có những biến đổi như thế nào.
Mài giũa linh kiện chỉ là thói quen khi đang làm thợ sửa của anh mà thôi.
"Em có thể đưa ra một yêu cầu được không?" Ứng Trầm Lâm hỏi.
Ánh mắt Thẩm Tinh Đường sáng lên: "Em nói đi."
"Em không cần chia sẻ lợi nhuận đâu, chỉ cần có vật liệu là được rồi." Ứng Trầm Lâm nói: "Mong chị có thể cho em tiếp cận những vật liệu A+ cấp biến dị... Trong tương lai, có thể em sẽ cần rất nhiều vật liệu."
Thẩm Tinh Đường sửng sốt: "Đơn giản thế thôi hả?"
Ứng Trầm Lâm gật đầu: "Em đang cần rất nhiều vật liệu cao cấp, mà chị lại có mối quan hệ rất rộng."
Thẩm Tinh Đường ngơ người, điều kiện của Ứng Trầm Lâm thấp đến ngỡ ngàng: "nếu đã nói vậy thì em cần vật liệu gì cứ nói cho chị biết, bằng mọi giá chị sẽ lấy về bằng được, vật liệu cấp A chứ gì? OK, chị sẽ mang đến cho em. Chưa kể, em còn là thợ bảo trì của căn cứ, chuẩn bị vật liệu chính là trách nhiệm của người đứng đầu."
Ứng Trầm Lâm nghe vậy, vui vẻ đồng ý: "Được ạ."
Được ạ?! Thẩm Tinh Đường một chốc không thể phán đoán được tên nhóc trước mặt này là khôn khéo hay ngu ngơ nữa. Đang định cân nhắc mặt lợi mặt hại với Ứng Trầm Lâm thì cậu nhóc đã đi đến kệ hàng bên cạnh cô.
"Sao thế?" Thẩm Tinh Đường hỏi.
Ứng Trầm Lâm đi đến kệ hàng đã kiểm tra không lâu trước đó, tiện tay cầm hai chiếc linh kiện: "Hai chiếc này có kích cỡ khác nhau, có thể nói nó đến từ hai nhà máy gia công khác nhau."
Mọi đồ vật trong này đều do Thẩm Tinh Đường mang về, linh kiện nào đến từ đâu cô đương nhiên biết rõ.
"Linh kiện loại bỏ trên tay chị đều đến từ nhà máy này." Ứng Trầm Lâm cầm lấy một cái, chuyện vừa chuyển chỉ hướng bên kia linh kiện: "Mà đạt tiêu chuẩn cao hơn, là nhà máy này."
Tỷ lệ đạt tiêu chuẩn suất bất khác biệt!?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!