Du Tố chẳng nghĩ ngợi: "Không suy xét."
"Cậu đúng là kẻ vô tình." Thẩm Tinh Đường tiếc nuối thở dài, vỗ vai Du Tố: "Hôm nay thực sự cảm ơn cậu."
Du Tố nói không cần, quay người bước vào trong đám đông.
Khi Giang Tư Miểu xong việc đi tới, thấy Thẩm Tinh Đường đứng một mình trong gió lạnh, lên tiếng: "Lại bị cậu ta từ chối rồi à?"
"Hiển nhiên, cậu ta không có tâm trạng để đánh League." Thẩm Tinh Đường nhướn mày: "So với đánh League, cậu ta thích đến mấy khu ô nhiễm hơn. Lần đầu tiên tôi gặp cậu ta, người này còn sinh sống trong khu ô nhiễm nữa đấy."
Giang Tư Miểu do dự: "Còn chuyện cơ giáp thương pháo phải xử lý thế nào đây?"
Thẩm Tinh Đường nói: "Xử lý gì nữa, là cậu ta rồi còn gì."
"Nhưng có thuyết phục được Du Tố đâu?" Giang Tư Miểu hỏi.
"Thì lôi kéo thêm vài lần nữa." Ánh mắt Thẩm Tinh Đường nhìn về phía xa xa, đã không còn nhìn thấy bóng dáng cậu ta trong đám đông nữa: "Thời gian vẫn còn, cứ tìm được thứ tên Du Tố đó hứng thú là được."
Thứ hứng thú ư...... Giang Tư Miểu càng đau đầu, ai chẳng biết thứ Du Tố đang quan tâm chính là Dị Năng Tinh cấp S.
"Nhân tiện, có tin tức gì về cơ giáp cận vệ kia không?" Thẩm Tinh Đường đột nhiên hỏi.
"Không có, tôi đã hỏi qua hai người Quý Thanh Phong, thao tác của cơ giáp sư điều khiển cơ giáp cận vệ đó xác thật không tồi." Giang Tư Miểu đột nhiên nghĩ đến một chuyện: "Đội hình cơ giáp tuyến đầu của chúng ta vẫn còn rối loạn lắm, Thẩm Tinh Đường cô thử xem xét lại một chút đi."
-
Căn cứ bên ngoài Banout vẫn chưa bình yên trở lại, tin tức về Dị Năng Tinh vẫn tiếp tục kéo dài trong vài ngày.
Tình cờ hai ngày nay bác sĩ Ngô đang nghỉ phép, sau khi nhận được cuộc gọi từ Thiên Lang tinh, ông mới nhớ đến bệnh nhân mới đến đó cách đây không lâu. Thông qua màn hình ảo, sau khi nghe bệnh nhân thuật lại, không khỏi cáu lên: "Trước khi đi tôi đã dặn đứt cả lưỡi là đừng lạm dụng quá mức, sao chớp mắt cái đã lại thành ra thế này rồi? Thế ngoại trừ đau nhức ra thì còn phản ứng nào khác không?"
Ứng Trầm Lâm nghe bác sĩ Ngô cằn nhằn, nghiêm túc trả lời: "Chỉ rất mệt thôi ạ, không có vấn đề gì khác."
Anh cũng gửi báo cáo y tế do robot của khách sạn rà quét sang cho bác sĩ.
"Chỉ mệt thôi à?" Bác sĩ Ngô nghe vậy có chút do dự, trong suốt thời gian qua Ứng Trầm Lâm cực kỳ hợp tác trong việc điều trị, có thể là do tố chất cơ thể ưu tú trời sinh của cơ giáp sư. Những bệnh nhân khác phải mất từ sáu tháng đến vài năm để hồi phục sau phẫu thuật, nhưng cậu chỉ mất hai tháng để có được hiệu quả như mong đợi.
Hiện tại, trước tình trạng sử dụng quá mức gây ra mệt mỏi mà Trầm Lâm nhắc đến rất có thể sẽ gây ra vấn đề với các dây thần kinh cơ học được kết nối bên trong, dẫn đến rối loạn chức năng vận động của cánh tay máy.
Bác sĩ Ngô yêu cầu Ứng Trầm Lâm thực hiện thêm một vài động tác nữa, nhưng lại không xuất hiện biểu hiện rối loạn trên cánh tay Ứng Trầm Lâm.
Phản ứng của cậu giống với cảm giác đau nhức cơ do tập luyện cường độ cao sau một thời gian dài không hoạt động hơn.
"Qua màn hình tôi cũng không thể khẳng định chính xác vấn đề được, cậu hạn chế sử dụng tay phải lại rồi quan sát thêm mấy ngày nữa xem sao." Bác sĩ Ngô lại nói: "Tôi có một người bạn ở Thiên Lang tinh, để tôi chuyển hồ sơ sang bên đó, sang tuần sau cậu đến bệnh viện để kiểm tra lại nhé."
Ứng Trầm Lâm đã hiểu: "Dạ, cảm ơn bác sĩ."
Bác sĩ Ngô: "Cảm ơn cái gì, nhớ mấy ngày nay đừng dùng tay phải đấy."
Sau khi nghe bác sĩ Ngô dặn dò thêm mấy lần nữa, Ứng Trầm Lâm xác nhận những việc cần tránh rồi thì nói lời tạm biệt với ông.
Kết thúc trò chuyện, Ứng Trầm Lâm ngồi ngẩn người ở trước quang não một lúc lâu vẫn chưa động đậy.
Một lát sau, ánh mắt di chuyển, liếc nhìn về phía những mũi tiêm đang mở và một số lọ thuốc gây tê rải rác gần đó, cùng với một con dao phẫu thuật đặc biệt có thể tháo rời cánh tay giả bất cứ lúc nào.
Thật lâu sau, anh mới lấy lại tinh thần, sắp xếp tất cả những thứ đang bừa bãi này vào trong hộp y tế, rồi quay trở lại công việc.
Trong phòng có một số vật liệu vương vãi khắp nơi, Ứng Trầm Lâm thuần thục vật nhọn màu trắng trên bàn lên, từ đầu ngón tay trái phóng ra một chút tinh thần lực bọc nó lại, bên cạnh còn có một số dụng cụ và linh kiện đã được hoàn thiện, có kích thước bằng nắm tay.
Gia công nguyên liệu thô bằng tinh thần lực trong quá trình tạo hình sẽ bảo vệ các đặc tính vốn có của vật liệu tốt hơn việc chỉ sử dụng các phương pháp vật lý đơn thuần. Đây là kỹ thuật mà một thợ bảo trì cũ tại căn cứ của KID đã dạy cho Ứng Trầm Lâm ở kiếp trước. Tuy nhiên, nhưng tinh thần của hắn lúc đó còn kém hơn bây giờ rất nhiều, thời gian mài giũa linh kiện cũng chậm hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!