Chương 1: Sống lại

Beta: Wenchyy

Trong tiếng náo nhiệt ầm ĩ, những thanh niên trẻ mặc quân phục đứng trên bục nhận thưởng đang giơ cao chiếc cúp, cánh hoa bay ngợp trời. Thanh âm ăn mừng chiến thắng vang vọng khắp trạm thi đấu cơ giáp.

"Chúc mừng KID đã đoạt chức vô địch giải đấu Cơ Giáp League Tinh vực số 1!"

Phong độ của KID đã đi xuống trong rất nhiều năm nay, cuối cùng qua mười năm đã lần nữa trở về đỉnh cao, vô số người xem vì điều này mà kích động tới bật khóc.

Kênh ảo đang phát sóng tràn ngập giọng nói hào hứng của bình luận viên, trên màn hình đang chiếu tới một chiếc cơ giáp màu lam bắ n ra một phát pháo năng lượng để ăn mừng chiến thắng, đây là kiểu pháo năng lượng đặc biệt, tụ lực và phóng ra kết hợp vô cùng hoàn mĩ, khiến cho rất nhiều người chú ý.

Trong phòng bảo trì tạm thời của Chiến đội KID, hai học việc trẻ tuổi đứng cạnh nhau, trên mặt đều là vẻ tự hào cùng vui sướng.

"Chúng ta cuối cùng đã thắng rồi, tiếp theo chúng ta có thể tham gia giải đấu Tinh Minh!"

"Anh Ứng, nhìn cơ giáp mà chúng ta lắp ráp kìa! Cú bắn đấy mạnh thật đó!"

"Chị Đường đang trả lời phỏng vấn, có rất nhiều người hỏi về vũ khí của chúng ta đấy!"

Phía sau người học việc, ở trong góc phòng bảo trì nơi có các linh kiện nằm rải rác, một chiếc xe lăn dừng ở đó rất lâu.

Cánh tay máy đặt trên tay vịn của xe lăn dính đầy dầu kim loại đen, quần áo làm việc của người này dính một vết đen lớn, nước da nhợt nhạt khác thường. Người này không thể đi lại, cánh tay phải cũng chỉ là một bộ phận giả cơ học, mọi hành động của anh đều phải dựa vào robot thông minh.

Ứng Trầm Lâm, hiện là một trong những thợ sửa chữa trong đội của họ và cũng là người thiết kế ra vũ khí chính cho lần thi đấu tinh vực này. Tuy nhiên, do khiếm khuyết về thể chất nên anh không thi đấu cùng với đội trong nhiều năm nay và cũng chưa từng xuất hiện trước công chúng.

Màn hình ảo vẫn đang chiếu hiện trường thi đấu Cơ Giáp League, Ứng Trầm Lâm nhìn thẳng vào màn hình ảo rất lớn trong phòng bảo trì, tầm mắt anh dừng lại ở chiếc cúp mang đầy lưu quang.

Một lúc lâu sau, anh mở một trang khác, màn hình ảo chiếu lại từng hoạt động của cơ giáp, anh chú ý tới các chi tiết trong trận đấu rồi ghi nhớ những bộ phận cần sửa chữa của cơ giáp.

Anh nói: "Cơ giáp bị hư hỏng nghiêm trọng, lúc trở về có lẽ phải tổng sửa chữa một phen."

"Chờ bọn họ quay lại chắc hẳn là sẽ tổ chức tiệc mừng nhỉ? Anh đừng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến công việc như thế. Chị Đường nói anh phải nghỉ ngơi mà."

Người học việc rời mắt khỏi màn hình ảo, vô cùng hứng thú nói với cậu trai: "Đúng rồi anh Ứng, Đường tỷ nói chờ lúc chúng ta tham gia đấu giải Minh Tinh sẽ kéo anh ra khỏi phòng bảo trì này, mọi người bên ngoài đều đang thảo luận xem ai là người nào đã chế tạo vũ khí cho đội của chúng ta đó......"

Đột nhiên, cậu học viên thoáng thấy có thứ gì đó chảy ra, đồng tử co rút lại!

"Anh Ứng! Tay anh chảy máu rồi!"

"Mau lên máy y tế trước đã — bác sĩ đâu rồi!"

Những vết dầu kim loại xen lẫn với vết máu đỏ sậm dần dần lan ra trên ống tay áo của bộ đồ bảo hộ. Ứng Trầm Lâm định thần lại, khi vén tay áo lên thì thấy chỗ tiếp giáp với cánh tay máy đã ướt đẫm máu, ở trên làn da tái nhợt càng trở đặc biệt chói mắt.

Bác sĩ của căn cứ vội vàng bước vào, nhanh chóng dùng gạc y tế xử lý vết thương cho anh nhưng vẫn không ngăn nổi dòng máu cứ liên tục chảy ra. Đến khi chuông báo động vang lên, cơn đau trong cơ thể đã lan tới khắp toàn thân, gân xanh co thắt lại, làn da nứt nẻ khiến anh run rẩy.

Khi cơn đau dữ dội ập đến, đầu óc Ứng Trầm Lâm cũng trở nên hỗn độn, ánh sáng trắng chói mắt hóa thành tia sáng chói mắt nơi xa xăm, hình ảnh thu nhỏ của cơ giáp khổng lồ bỗng xuất hiện trước mặt anh.

"Bệnh nhân mắc bệnh về gen di truyền, tình trạng đang ngày càng xấu đi, cần phải đưa gấp đến bệnh viện trung ương."

"Kỳ quái, bệnh của anh ấy mấy năm nay đều ổn định lắm mà!!"

Màn hình ảo vẫn đang chiếu tin ở hiện trường thi đấu cơ giáp, giọng nói của bà chủ KID Thẩm Tinh Đường dường như truyền đến từ một nơi rất xa: "Đúng vậy! Pháo năng lượng cải tiến là do kỹ sư của chúng tôi chế tạo ra. Cậu ấy đã đặc biệt thiết kế riêng một vũ khí cơ giáp cho lần thi đấu này của chúng tôi. Tên cậu ấy là Ứng Trầm Lâm, là một kỹ sư bảo trì xuất sắc, cũng từng là một tuyển thủ cơ giáp vô cùng ưu tú ——"

Ứng Trầm Lâm nghe thấy có người gọi tên mình cùng với tiếng reo hò gần đó, như thể anh đã quay lại thời điểm còn là một cơ giáp sư của nhiều năm về trước, vô lo vô nghĩ, tất cả chỉ hướng tới những đấu trường rộng lớn vô ngần.

Theo thói quen nắm lấy chiếc vòng trên cổ, chiếc vòng cổ vốn ảm đạm nhuốm phải máu của anh, tản ra ánh sáng.

Âm thanh dần nhỏ đi, một giây trước khi bất tỉnh, Ứng Trầm Lâm liếc nhìn cơ giáp màu đỏ thẫm mới chỉ lắp ráp được một nửa trong phòng bảo trì, nơi trung tâm nguồn năng lượng của cơ giáp tựa hồ hơi phát sáng. Nó vẫn chưa bắt đầu cuộc hành trình đúng hạn của mình, cũng giống như anh còn chưa kịp chạm vào tương lai rộng lớn kia.

Thiên hà năm 1257, Ứng Trầm Lâm, người đầu tiên đạt vị trí quán quân chung cuộc cơ giáp cá nhân trong giải đấu Liên Minh Cơ Giáp. Cũng là kỹ sư bảo trì của chiến đội KID, đã qua đời vì bệnh nặng ở tuổi 30.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!