Chương 8: Dấu hiệu đầu tiên xuất hiện

_Cha… cha phải tin con… sao?... alo… alo…, thôi được rồi, nếu có chuyện gì lạ nhớ gọi cho con ngay!

_Mẹ, mẹ nghe con đi… con không bị sao hết cả, sao cơ? Mẹ đang bận? Vậy hãy gọi cho con ngay nếu có chuyện gì xảy ra!

_Tuấn, tin tao đi mày. Tao lừa mày làm gì…? Đừng cười nữa… Khỉ thật, nhớ giữ liên lạc với tao!

Trần Phong bỏ cuộc rồi, hắn đã ngồi thẫn thờ như thế này từ nửa tiếng trước. Tất cả mọi người, bao gồm cả bạn bè, gia đình, người quen biết của hắn đều tưởng hắn bị điên khi nghe hắn gọi điện cảnh báo về ngày tận thế. Trần Phong biết họ không nói ra, nhưng nghe giọng điệu và ngữ khí là đã có thể đoán được. Vài người còn quan tâm hỏi han xem có phải hắn đã gặp chuyện đả kích gì không?

Hắn cũng đã cố gọi cho ông nội nhưng có vẻ ông đã tắt máy.

"Không, vẫn còn một người."

Trần Phong nhấc điện thoại lên lần nữa, lần tìm danh bạ, đến cái tên Đỗ Phương thì dừng lại, sau đó nhanh chóng bấm phím gọi.

_Alo, Phương nghe.

Chuông đổ ba hồi thì có người bắt máy, một giọng nói nhẹ nhàng dễ thương từ đầu dây bên kia phát ra. Trần Phong mừng lắm, hắn lại hít vào một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, sau đó bắt đầu mở lời. Đã có kinh nghiệm từ những lần trước, lần này hắn phải thay đổi cách nói chuyện mới được.

_Phương, cậu còn nhớ về những giấc mơ mà mình đã từng kể với cậu không?

_Có chứ, những giấc mơ mà cậu bắt đầu có từ năm cậu mười tuổi. Những giấc mơ đáng sợ về một thế giới kì bí với quái vật phải không?

Chủ nhân giọng nói kia im lặng một chút, rồi sau đó đáp lời.

_Cậu… cậu có tin mình không? Có nghĩ rằng mình bị điên hay hoang tưởng không?

Trần Phong ngập ngừng hỏi.

_Mình tin cậu hoàn toàn bình thường.

Lần trả lời này lại rất nhanh, giống như Đỗ Phương rất chắc chắn về điều này.

_Cám ơn cậu, có lẽ cậu là một trong số ít những người nghĩ vậy. Nghe này, điều này nghe có vẻ điên rồ, nhưng mình lo lắng sau mười bốn ngày nữa sẽ có chuyện lạ xảy ra. Chuyện này rất quan trọng, mình cần cậu lắng nghe, dù cậu không tin mình thì cũng nên chuẩn bị một chút được không? Hứa với mình đi!

Trần Phong nói ra, giọng điệu có chút cầu xin.

_Ưm... được rồi, cậu nói đi

Trần Phong yêu cầu Đỗ Phương thuyết phục cha cô đưa nàng vào ở gần khu vực quân sự trong mười bốn ngày tới. Nếu có chuyện gì lạ xảy ra nhất định phải giữ liên lạc với hắn.

Trần Phong cúp máy. Những người hắn muốn cảnh báo đã cảnh báo xong, việc của hắn bây giờ là phải nhanh chóng nghiên cứu sách cổ, đào ra càng nhiều thông tin nhất có thể. Nếu thực sự tận thế xảy ra, đây chính là chỗ dựa duy nhất của hắn.

"Cuốn sách này quá bí ẩn, hiện giờ ta mới chỉ dịch ra được năm trang, trong đó hai trang giống như nhật ký, một trang là đồ hình, một trang ghi lại phương pháp tu luyện gì đó, và một trang là dự báo ngày tận thế."

"Cái phương pháp tu luyện này…"

Trần Phong ngập ngừng một chút, bàn tay lật cuốn sách cổ sang trang thứ ba.

"Ba dài một ngắn… nghe như là phương pháp hít thở. Chỗ này chữ "tọa"... "tĩnh tọa"? Từ này là "cảm", "cảm" trong "cảm giác" hay "cảm nhận"? Cũng có thể cả hai không phải.

Trần Phong bắt chiếc những nhân vật trong phim kiếm hiệp mà hắn từng xem, ngồi xếp bằng trên mặt đất, lưng thẳng, hai mắt nhắm nghiền.

"Hít vào ba hơi dài, thở ra một hơi ngắn… Cái này làm thế nào?"

Trần Phong loay hoay một hồi, cuối cùng hắn cũng nghĩ ra cách. Hắn hít vào một hơi thật sâu bằng mũi, tiếp đến há miệng ra hít tiếp một hơi nữa, sau đó là cả mũi lẫn miệng. Thất bại vài lần, cuối cùng hắn cũng miễn cưỡng thực hiện được.

Trần Phong lặp đi lặp lại động tác này thêm chừng bốn, năm lần nữa, có điều chẳng có gì khác lạ xảy ra.

"Trong cuốn sách này còn có một đoạn nữa, có từ "khí" và "cảm", nội dung thì hình như nói về việc cảm nhận thứ "khí" kì lạ nào đó. Để ta thử xem!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!