Bác Trung hoảng sợ nhìn hắn, hoàn toàn không hiểu nổi chuyện gì xảy ra, rõ ràng một phút trước hắn sắp bị con quái vật hút tươi, vậy mà khoảnh khắc sau tình thế liền đổi ngược. Trần Phong phải gọi đến ba lần bác ta mới giật mình chạy lại, vội vã dìu hắn rời khỏi sân thượng.
…………………
_Mọi người mau tập trung… mọi người đâu hết rồi, tình huống khẩn cấp!
Giọng bác Trung ầm ầm vang vọng cả khu tập thể, thật không biết bác ta còn lấy đâu ra được một cái loa cầm tay, vừa đưa ngang miệng vừa hét. Tiếng loa cũ rè rè, lại thêm ở không gian hẹp nên càng lúc càng to, làm mọi người ai nấy đang trốn ở trong nhà đều phải ngó đầu ra nhìn.
_Nhanh đến giúp tôi một tay, sơ cứu cậu này, ai đó nhanh chóng vận chuyển thêm đồ chặn phía bức tường trên tầng thượng nữa. Nếu không nhanh để quái vật tiến vào thì ai cũng chạy không thoát.
Bác Trung nói liền một tràng, thân thể vẫn còn đang run rẩy vì sợ hãi. Có điều khi đưa mắt qua nhìn Trần Phong thì chợt có chút cảm giác an tâm hơn.
Mọi người hỗn loạn một hồi rồi có vài thanh niên vội vã khuôn đồ đạc lên gần sân thượng, đến khi phát hiện ra xác con quái vật nhện to lớn nằm trên mặt đất liền xuất hiện thêm một trận hoảng loạn nữa. Khi quay trở lại ai nấy đều nhìn bác Trung và Trần Phong với ánh mắt kinh sợ kèm theo tò mò.
Cả người Trần Phong lúc này toàn là vết máu khô, quần áo rách tả tơi, dính đầy bụi đất. Hắn để mặc vài người đang hỗ trợ băng bó sơ cứu cho hắn, hai mắt nhắm nghiền, đưa lưng ngồi dựa vào tường, dường như đang tập trung suy nghĩ cái gì đó.
Ở ngoài mặt nhìn như yên bình là vậy, nhưng lúc này Trần Phong đang phải chạy đua với thời gian. Từ lúc sợi khí kia được ngưng tụ, hắn vẫn đang cố gắng thử điều khiển nó di chuyển trong cơ thể, tiến đến những khu vực bị thương để chữa trị thương thế. Quái vật ở ngoài còn rất nhiều, nếu hắn không nhanh chóng hồi phục thì nhất định sẽ rất tệ.
Sợi khí xám mỏng manh trong cơ thể kia thật thần kỳ, nó đi đến đâu, những khu vực đang bị thương liền tạo xuất hiện cảm giác mát lạnh đến đấy, thậm chí làm tâm hồn người ta thoải mái thư thái, không nhịn được sẽ rên lên một tiếng.
_Chuyện bác nói là thật? Cậu thanh niên này đã giết được con quái vật kia một mình?
_Không thể nào, quái vật kinh khủng như thế nào chúng ta đều nhìn thấy rõ, thậm chí nghe nói cả súng đạn cũng không ăn thua.
_Nói nhỏ một chút, nếu cậu thanh niên này có thể giết được quái vật thì càng hay, quái vật tới đã có cậu ta chống đỡ không phải là quá tốt sao?
_Phải… chính xác, ít ra cũng có cậu ta ở đây cho đến lúc lực lượng quân đội của chính phủ có hành động.
Từng đám người tụm năm tụm ba vào bàn tán rầm rì với nhau, mặc dù họ đã cố gắng kìm nén thanh âm đến mức thấp nhất nhưng với thính lực đã vượt qua người bình thường của Trần Phong thì từng lời lẽ kia hắn đều đã nghe rõ mồn một.
Nếu là những người khác, có lẽ sẽ ảo tưởng như trong phim ảnh mà nhảy ra đòi làm anh hùng, dẫn dắt mọi người đánh giết quái vật, bảo hộ người đẹp, trở thành tồn tại được ngưỡng mộ trong ánh mắt mọi người vây quanh. Trần Phong không thế, hắn không thích làm người hùng. Trong mắt hắn, những tên người hùng như thế này thường chỉ là kẻ ngu dốt, tạo nên những hành động cũng rất ngu dốt, đặc biệt thường bị người khác lợi dụng hoặc vứt bỏ.
_Thế này không hay lắm, ta không thích bị đưa lên làm tâm điểm chú ý.
Cảm nhận cơ thể đã được băng bó xong, mặc dù vẫn còn đau đớn khắp nơi nhưng máu đã ngừng chảy, vết thương đã tiệt trùng sơ qua, sức lực cũng hồi phục lại được ba bốn phần. Trần Phong liền mở mắt.
Ánh mắt hắn sau khi trải qua một hồi chém giết với quái vật dường như đã có chút thay đổi, mất đi vẻ hiền lành vốn có, lại thêm một chút cương quyết mãnh liệt.
_Cậu là Trần Phong?
Một giọng nói vang lên bên tai hắn. Trần Phong đưa mắt qua nhìn, đã không nhìn thì thôi, vừa thấy được liền làm hắn chán ghét.
Chính là viên cảnh sát duy nhất còn sống sót kia. Tình huống trước đó mọi người đều trốn ở trong nhà không thò mặt ra ngoài nên có lẽ không ai thấy được, nhưng hắn thì không. Trần Phong hắn biết rõ viên cảnh sát này là người như thế nào.
_Sẽ không tự dưng mà bắt chuyện với mình. Để xem tên này này muốn giở trò gì.
Trần Phong cười lạnh trong lòng, có điều vẫn cẩn thận đối phó. Dù gì đối phương cũng đang có trong tay chức vụ cảnh sát, chính là nhân viên có vũ trang chính quy của chính phủ.
_Là tôi… Anh là?
_Xin chào, tôi là Thanh, trung sĩ, tiểu đội trưởng của đội 1, thuộc công an nhân dân quận Thanh Xuân.
Trần Phong khẽ gật đầu đáp lễ, có điều vẫn giữ im lặng. Trong lúc này hắn cũng thầm quan sát đối phương. Viên cảnh sát này tầm hơn ba mươi tuổi, ánh mắt nhỏ hẹp có chút gian xảo, dáng người cao gầy, trên người đang mặc bộ cảnh phục màu xanh đặc trưng. Thấy Trần Phong vẫn giữ im lặng hắn liền nói tiếp.
_Tôi nghe nói cậu đã hạ được con quái vật nhện trên tầng thượng, là một công dân bình thường, cậu có nghĩa vụ khai báo toàn bộ quá trình cho tôi, cũng như giao nộp bất kể thứ gì có liên quan đến vụ việc nếu cần thiết.
Tên Thanh khẽ nói, ánh mắt híp lại nhìn vào gương mặt Trần Phong, vừa rồi hắn cũng có nghe người trong khu tập thể nói chuyện với nhau, có điều hắn không tin tên thanh niên này có thể hạ sát quái vật bằng sức mình, nhất định là có sự giúp đỡ của vũ khí nào đó.
_Nếu mà bản thân lấy được thì…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!