_Cứu, cứu với... Ai cứu tôi với!
_Không, đừng bỏ tôi lại, làm ơn… a…!
_Đau, đau quá… quái vật… thả tao ra…!
Từng tiếng kêu gào thảm thiết vang lên bên tai Trần Phong. Hắn đang co ro ngồi trong một căn nhà hai tầng, xung quanh bao phủ đầy sương trắng. Toàn thân Trần Phong vẫn còn đang run rẩy trong sự sợ hãi tột cùng. Vừa rồi tận mắt hắn nhìn thấy ba người ở con đường dưới nhà hắn. Một giây trước còn đang sống sờ sờ, chỉ khoảnh khắc sau liền bị một cái xúc tu khổng lồ từ trong màn sương cuốn lấy. Từ đó truyền ra từng tiếng hét ghê rợn rồi im bặt.
Cố gắng kìm chế nhịp tim đang đập loạn, hai mắt Trần Phong nhắm lại. Hắn dùng hết sức cố gắng để kiểm soát cơ thể đang run rẩy, miệng thì thào.
_Ở trong nhà sẽ an toàn, sương trắng không thể vào đây được, phải rồi, chỉ cần ta ở trong nhà..."
"Két...".
Một âm thanh kẽo kẹt vang lên làm trái tim Trần Phong giật thót. Hắn biết tiếng động này, quá quen thuộc, chính là tiếng động khi cánh cửa chính của nhà hắn được mở ra. Thân thể Trần Phong trở nên cứng đờ, nhịp tim vừa ổn định liền rối loạn trở lại.
"Nguy rồi, tại sao cửa chính lại mở, sương trắng sẽ tràn vào mất! Không được, phải đóng cánh cửa đó lại ngay!".
Lấy hết can đảm đứng dậy, thân thể còn đang run rẩy của Trần Phong thận trọng tiến đến cánh cửa phòng. Bàn tay hắn khẽ đưa lên nắm cửa, chậm chạp mở hé ra từng tí một, ước chừng chỉ vừa đủ để hắn có thể đưa ánh mắt ra ngoài quan sát.
"Hành lang không có sương trắng..."
Thở phào một hơi, Trần Phong nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, rón rén tiến đến chân cầu thang, từng bước từng bước một như mèo.
Từ cầu thang nhà hắn nhìn thẳng xuống được tầng một. Theo ánh mắt của Trần Phong có thể thấy được cửa chính của căn nhà đang mở hé ra, từ đó tràn vào từng luồng sương trắng. Làn sương lập lờ như đám mây, có vẻ rất nhẹ, từ ngoài cửa lơ đãng tiến vào, chậm rãi bay lên trên cao, không biết từ lúc nào đã phủ lấy một tầng dày đặc trên trần nhà. Cố gắng di chuyển nhẹ hết mức có thể, bàn chân Trần Phong thận trọng bước lên bậc cầu thang đầu tiên.
"Bậc thứ nhất, bậc thứ hai, bậc thứ ba....".
Trần Phong lặng lẽ đếm trong lòng. Cầu thang nhà hắn có mười ba bậc tất cả. Chỉ cần đi hết mười ba bậc này, lại thêm một đoạn ngắn chừng vài mét là ra đến cửa, có thể đóng cánh cửa kia được rồi.
Đám sương trắng vẫn lặng lẽ tràn vào trong nhà, khung cảnh yên tĩnh một cách lạ thường. Không một tiếng gió, không một tiếng động làm Trần Phong cảm thấy e sợ. Hắn có cảm giác tiếng tim đập của mình quá to, phảng phất như nó là âm thanh duy nhất tồn tại trong ngôi nhà này.
"Tách".
Một tiếng động vang lên làm Trần Phong giật mình, hắn sợ hãi dừng lại mọi hành động, giữ nguyên tư thế đang bước tới, chuẩn bị sẵn sàng chạy ngược lại.
Không có gì xảy ra!
Bình tĩnh nhìn kĩ lại, hóa ra là một giọt mồ hôi từ trên trán hắn chảy xuống cằm, rơi xuống nền đá tạo nên tiếng động, vậy mà dọa hắn sợ suýt chết.
Thở nhẹ một hơi, Trần Phong tự nhủ bản thân thần hồn nát thần tính. Hắn vươn cánh tay lau đi mồ hôi trên khuôn mặt, thận trọng tiếp tục bước xuống.
"Chín, mười, mười một… Sắp đến rồi...".
Tinh thần hắn khẩn trương, hai mắt chăm chăm nhìn vào khoảng không giữa khe cửa, nơi sương trắng vẫn đang tràn vào.
"... mười ba… két...".
Tiếng động lần này vang lên thật to, lại đúng vào nơi Trần Phong vừa đặt chân xuống.
"Chết tiệt, tại sao ta lại có thể quên bậc thứ mười ba này đã cũ, mỗi lần dẫm lên sẽ tạo ra tiếng động lớn?".
Trần Phong gào thét trong lòng, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Tiếng động kia giống như thủy tinh mài vào nền gạch, hung hăng đâm vào tâm thần hắn một cái. Thân thể hắn lúc này trở nên cứng đờ, mồ hôi lại bắt đầu tuôn ra như suối.
Một giây… hai giây… mười giây… vẫn không có gì xảy ra.
"Có lẽ là ta sợ quá nên suy nghĩ linh tinh. Phải nhanh chóng đóng cánh cửa kia lại, đã tốn quá nhiều thời gian ở đây rồi".
Thấy vẫn không có gì xảy ra làm trái tim Trần Phong nhẹ đi phân nửa. Hắn tự trấn an bản thân. Bàn chân chạm vào nền đá hoa cương lạnh buốt, nhưng lúc này Trần Phong không có tâm trí để ý đến điều đó. Hai chân hắn nhẹ nhàng như mèo, không gây nên một chút tiếng động. Chẳng mấy chốc hắn đã vượt qua khoảng cách mấy mét để đến gần cánh cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!