Chương 17: Chạy Trốn

Editor: mèomỡ

Tiếng bước chân bên ngoài đã không còn xa, nhìn vẻ như sắp phát điên của Viên Lục Duy chưa biết chừng sẽ thật sự thủ tiêu cô. Lục Chân Nghi cắn răng túm lấy dây thừng, nhưng leo dây hoàn toàn vượt qua năng lực của cô cho dù có đang lúc cấp bách cũng không thể bùng nổ sức mạnh mà trèo lên được.

Viên Lục Duy ở bên dưới nâng mông cô, còn đỡ lấy đùi cô đẩy lên trên. Lục Chân Nghi xấu hổ lại càng cuống, lại trượt xuống.

Thấy trong mắt Viên Lục Duy đã lóe lên vẻ hung ác, Lục Chân Nghi lại không nghĩ ra nổi cách nào khác.

Đúng lúc này, Bác lại cúi đầu đưa đầu tới.

Lục Chân Nghi giật mình.

Bác tuy rằng có vẻ ngoài xinh đẹp, nhưng rất to. Lục Chân Nghi vẫn cảm thấy đây là một sinh vật đáng sợ, đầy sức mạnh, chứ không phải là kỳ lân xinh đẹp thuần khiết, chỉ làm cho trinh nữ lại gần trong chuyện cổ tích.

Nó rất rất lớn, chiều dài đầu hơn một mét, giống với đầu ngựa, nhưng không có mùi phân trâu của các loài động vật ăn cỏ mà là mùi hôi của động vật ăn thịt. Ánh mắt nó rất ôn hòa, trong miệng lại loáng thoáng thấy được hàm răng sắc bén, còn có hai chiếc răng nanh lộ ra, vô cùng đáng sợ.

Tuy rằng nó từ từ đưa đầu tới gần không giống như muốn tấn công nhưng vẫn thực sự quá kinh hoàng. Lục Chân Nghi cảm thấy chân như nhũn ra, Viên Lục Duy sợ tới mức kéo cô lùi về sau một bước.

Bác lại không tới gần hơn nữa, vẫn cúi đầu, dùng đôi mắt đen ôn hòa yên lặng nhìn cô.

Đúng vậy, nó đang nhìn cô, không nhìn Viên Lục Duy.

Vẻ mặt kia quá nhân tính hóa!

Giống như con người, đưa mặt lại gần, có chút tò mò, có chút khoan dung nhìn một sinh vật nhỏ khác loài.

Cảm nhận được thiện ý, Lục Chân Nghi liền tiến về phía trước một bước.

Viên Lục Duy kéo tay cổ tay cô không cho cô đi, khẽ mắng: "Cô điên à!"

Lục Chân Nghi cảm nhận được dao động tinh thần màu vàng Bác tỏa, giống như rất nhiều xúc giác khẽ bao bọc lấy cô, cô cũng theo đó giải phóng xúc giác tinh thần của mình đáp lại.

Loại cảm giác này rất tuyệt vời.

Cảm nhận được sự ôn hòa cùng bao dung của Bác, Lục Chân Nghi liền phát ra xung động tinh thần cầu cứu.

Bác hạ đầu xuống thấp hơn nữa.

Lục Chân Nghi thế mà lại hiểu nó được ý nghĩ qua hành động của nó.

Nó muốn cô bước lên đầu nó.

Viên Lục Duy kinh ngạc nhìn Lục Chân Nghi hất tay hắn ra, cầm lấy lông con mãnh thú khổng lồ, sau đó leo lên miệng nó.

Thế này là sao?

Con mãnh thú này có thể điều khiển tinh thần sao?

Vừa rồi Lục Chân Nghi dùng sức mạnh tinh thần khống chế nó kết quả lại bị khống chế ngược lại sao?

Thấy thân thể mềm mại, miễn cưỡng coi như hoa như ngọc của cô gái mình để ý chuẩn bị biến thành thịt trong miệng quái vật, Viên Lục Duy vừa sợ vừa giận.

Hắn tập trung dị năng, định đóng băng miệng quái vật, tính toán xem mình có thể cầm dây thừng trói lấy cô gái vô dụng đang bị khống chế kia không. Hai tay bộ đội đặc chủng đã trèo lên mở cửa, hắn có thể hay ném cô lên không nhỉ?

CMN, đúng là khó như phim hành động!

Đang lúc hắn định đóng băng miệng con quái vật kia, thì nó lại không há miệng, còn ngoan ngoãn mặc cho người phụ nữ kia leo lên đầu nó...

Viên Lục Duy cảm thấy mình sắp điên rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!