Tần Thẩm nghe thấy tiếng hét của cô lập tức chạy vào, nhìn thấy dị trạng của chú chó nhỏ màu đen kia, con ngươi co lại.
Anh đi tới nhấc Đồng Đồng lên, Đồng Đồng mềm nhũn trên tay anh giống như một món đồ chơi bằng bông.
"Anh làm gì vậy?" Lục Chân Nghi kinh ngạc nói.
Đôi mắt phượng của Tần Thẩm liếc cô một dạng cái nhưng không trả lời, dường như đang cân nhắc, sau đó liền xách chú chó lên như xách xác chuột chết, cánh tay cũng phải duỗi ra xa, đi ra phòng khách.
Lục Chân Nghi vội vàng đi theo.
Thẩm Hoành Hoan dường như đã khá hơn, dựa vào sofa, quấn chăn ăn cháo.
Nhìn thấy Tần Thẩm đi ra, anh ta cũng rất kinh ngạc, nhìn Tần Thẩm không nói gì.
Tần Thẩm đi đến trước lồng chim, mở cửa lồng thả con chim đầu rìu, cũng lấy cả thức ăn và nước uống ra, sau đó gỡ cả thanh ngang, bỏ Đồng Đồng vào.
Lục Chân Nghi mím chặt môi, cô biết Tần Thẩm hành động như vậy thì sợ là Đồng Đồng biến dị rồi, anh muốn nhốt nó vào trong lồng.
Cô lấy tấm đệm trên ổ chó nhét vào lồng chim cho Đồng Đồng nằm, đưa tay vào xoa cái đầu nhỏ của nó.
Đồng Đồng cố gắng mở mắt ra nhìn cô một cái, đôi mắt đen láy đã trở nên vẩn đục, nó nghiêng đầu nhẹ nhàng liếm liếm tay Lục Chân Nghi. Hành động tưởng như đơn giản ấy dường như đã tiêu hao hết sức lực của nó.
Nước mắt của Lục Chân Nghi chỉ chực rơi xuống.
Tần Thẩm kéo cô ra, không nói lời nào, khóa lồng chim lại.
"Cạch" một tiếng, giống nhau cắt đứt hi vọng của Đồng Đồng.
Chim đầu rìu bên cạnh khẽ kêu một tiếng du dương, Lục Chân Nghi phát hiện nó gần như đã hoàn toàn hồi phục, hơn nữa lại không có bất kỳ dị biến nào.
Tần Thẩm xoay người đi ra ngoài kiểm tra tường rào, cửa chính, còn có cửa sổ, sau đó nhấn một cái nút. Mọi người liền nhìn thấy một tấm lưới thép gai nâng lên bao trọn toàn bộ nóc sân và nhà, ai cũng trợn mắt há hốc mồm ngẩn ra nhìn.
"Anh... Biện pháp phòng trộm này không phải quá trâu bò sao?" Tiểu Vũ đang chăm sóc Ngô Tĩnh San cũng từ cửa sổ thò đầu ra nói.
Lục Chân Nghi ngẩng đầu nhìn bầu trời bao la bị lưới sắt bao trùm.
Giống như lồng nhốt chim dữ trong vườn thú.
Là để đề phòng quái vật biết bay sao?
Cô chỉ cảm thấy trong lòng càng thêm nặng nề.
Tần Thẩm quay vào, nói với mọi người: "Nếu chó đã bắt đầu biến dị thì người cũng sẽ bắt đầu phát bệnh, chúng ta phải cẩn thận một chút, tận thế chắc chắn không đơn giản chỉ có động đất thôi đâu."
Thẩm Hoành hoan khiếp sợ ngẩng đầu nhìn anh: "Lão đại, cậu sẽ không cho là còn có zombie đấy chứ?"
Tiểu Vũ cũng nhìn anh bằng ánh mắt 'Anh xem quá nhiều phim tận thế à?'.
Tần Thẩm chỉ lạnh nhạt nói: "Lo trước khỏi hoạ."
Buổi tối tất cả mọi người đi ngủ, Ngô Tĩnh San đã hạ sốt một chút, nhưng vẫn mê man không tỉnh, Thẩm Hoành hoan đã khá hơn. Lục Chân Nghi từ sau bữa tối vẫn lo lắng ở bên Đồng Đồng, thử mớm nước và thức ăn cho nó.
Tận mắt thấy nó từ một chú chó nhỏ cỡ bàn tay biến thành một cục lông lớn như bây giờ, cùng nhau trải qua bao năm tháng... Những lần nó làm nũng, những lần nó chạy ra đón cô khi cô đi làm về, những lần nó khẽ liếm cô... Đều đã in sâu trong lòng cô.
Cô vùi mặt vào lòng bàn tay.
Elsa từ phòng ngủ chạy đến, nhảy lên đùi cô, đôi mắt đen như thủy tinh bình tĩnh nhìn mẹ mình trong lồng.
Lục Chân Nghi nhẹ nhàng vuốt lưng nó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!