Chương 13: Ngày Đầu Tiên Sau Thảm Họa

Bảy tám giờ nắng chiếu rực rỡ, sau khi thương lượng bọn họ quyết định tạm thời không phải lo lắng về dư chấn nên vào nhà rồi bàn bạc tiếp.

Mặc dù trong nhà không có tổn thất lớn nhưng cũng đã trở nên bừa bộn lộn xộn.

Rất nhiều mặt tường rạn nứt, bụi đất rơi đầy sàn, rất nhiều đồ dùng trong nhà bị đổ hoặc xê dịch.

"Thật đáng tiếc." Tiểu Vũ xắn tay áo vừa giúp dọn dẹp vừa nói: "Nhà vừa mới trang hoàng xong."

"So với nội thành đã tốt hơn nhiều rồi." Lục Chân Nghi nặng nề nói. Cô nghĩ đến nhà của mình và Tần Thẩm ở nội thành, không biết ra sao rồi.

Có gì quan trọng quên mang đi không nhỉ?

Ngô Tĩnh San và Tiểu Vũ hiển nhiên cũng có mối lo y như vậy. Ngô Tĩnh San thuê nhà, Tiểu Vũ trước kia ở ký túc, gần đây mới tới ở chung với Ngô Tĩnh San. Dù vậy, bọn họ cũng có không ít đồ quan trọng.

"Bây giờ tiếc vật ngoài thân cũng vô ích, giải quyết vấn đề trước mắt mới là ưu tiên hàng đâu." Tần Thẩm nói.

Tất cả mọi người gật đầu.

Hiện giờ mọi người đều hết sức hoang mang.

Ngô Tĩnh san cười cười: "Mấy ngày nay chắc không cần đi làm đâu nhỉ? Mọi người định thế nào? Chờ chính quyền cứu viện?"

"Bắc Kinh xảy ra thảm họa như vậy tình hình sẽ vô cùng nguy hiểm nhưng đồng thời cứu viện cũng được tăng cường." Tiểu Vũ nói, "Hiện giờ vấn đề của chúng ta là không liên lạc được với bên ngoài."

Anh ta nghĩ nghĩ, nói: "Nơi này dường như cách doanh trại quân đội không xa, tôi đề nghị cánh đàn ông đi ra ngoài điều tra tình hình, những người còn lại ở nhà dọn dẹp."

Thẩm Hoành Hoan nói: "Còn phải nghĩ cách mua nước và thức ăn nữa. Không biết đến lúc nào mới có đồ cứu tế đâu."

Quả là vấn đề thực tế.

Tất cả mọi người ngầm đồng ý.

Tần Thẩm trầm ngâm một lát nói: "Nước và thức ăn tạm thời không cần lo, phía trên có bốn máy nước nóng chạy bằng năng lượng mặt trời, trữ không ít nước, dưới tầng hầm còn nước và thức ăn, cầm cự mười ngày nửa tháng cũng không sợ."

Mọi người thở phào nhẹ nhỏm.

Mười ngày nửa tháng chắc chắn không thể không có cứu viện.

"Nhưng chúng ta vẫn phải chuẩn bị đề phòng bất trắc, không chắc chắn khi nào mới có cứu viện, vậy nên nếu có thể mua được thức ăn thì không được bỏ qua." Tần Thẩm lại bổ sung.

Cuối cùng kết quả là Tần Thẩm và Tiểu Vũ đi ra ngoài trước thăm dò tình hình, Thẩm Hoành Hoan và hai người phụ nữ ở nhà dọn dẹp, ít nhất cũng phải dọn hết tầng một đã.

Lục Chân Nghi có chút lo lắng nhìn Tần Thẩm, không biết bên ngoài hiện giờ có quái thú không? Anh có đối phó được không? Có nguy hiểm không?

Tần Thẩm cho cô một ánh mắt "Yên tâm".

Hai người đàn ông ra ngoài được hơn một tiếng…

"Haiz, đã bao lâu rồi mình chưa lao động chân tay!" Quét đất một lúc Ngô Tĩnh San cười chống eo. Mặc dù nụ cười có chút miễn cưỡng nhưng dù sao cũng là bản tính lạc quan.

"Ý cậu là "Không có người giúp việc thật là đau khổ" chứ gì?" Lục Chân Nghi đang hốt một đống đất bụi vào thùng nhựa, còn Thẩm Hoành Hoan thì phụ trách bê ra bên ngoài

Anh ta nghe bọn họ nói chuyện, cười ngây ngô.

"Có hơi giống lúc đi lao động ở trường nhỉ." Ngô Tĩnh San cười nói, "Không biết khi nào họ mới về, hay chúng ta làm cái gì ăn tạm trước đi."

"Không có điện, cũng không có gas, nấu kiểu gì?" Lục Chân Nghi lo lắng.

Thẩm Hoành Hoan xung phong nhận việc, "Tôi có cách."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!