Có vài người cảnh sát đứng ngoài cổng trường, Ceasar đi đến, bọn họ lập tức xúm quanh anh, một đám người khoác vai nhau vào ngồi trong xe.
Cảnh sát người da trắng thỉnh thoảng ghé đến phố người Hoa cũng không lạ gì. Nhưng khi thấy anh được các cảnh sát lôi vào xe, khó trách các bạn học cảm thấy anh như thế lực tà ác bắt nạt một thiếu nữ người Hoa.
Tất cả đều biết đó là cảnh sát liên bang. Nếu là cảnh sát tiểu bang hoặc cảnh sát thành phố thì sẽ không nán lại ở phố người Hoa quá lâu. Trong số bọn họ có một bộ phận cấu kết với Đường hội, không thích lãng phí một buổi chiều ở cái nơi này. Bọn họ thà đến mấy nhà đánh bạc ngầm như "Phiên than", "Bài cửu" và "Thập tam trương" thắng lợi trở về còn hơn —— người Hoa ở đó không dám thắng ăn tiền của họ.
Ba giờ tan học, Ralph đi đến nói với cô: "Hôm nay Đinh Hương cứ nhìn cậu mãi."
Đinh Hương chính là cô gái người Hoa được tổ chức Cứu trợ trẻ em cứu. Cô ấy không chịu tiết lộ tên cũ của mình, chỉ biết cô ấy mang họ Trần. Tu nữ ở tổ chức Cứu trợ đặt cho cô ấy tên "Latic", nghĩa là đinh hương, thế nên cô ấy tên là Trần Đinh Hương, là cô gái người Hoa duy nhất trong trường không có tên chữ Trung.
Đám con trai trong trường rất thích ức hiếp Trần Đinh Hương, không chỉ vì cô từng là gái mà còn vì cô là "tai mắt của tu nữ da trắng". Lúc nói cho cô biết những chuyện này, giọng điệu của Ralph khá kỳ lạ, mang đầy sự khinh miệt về Trần Đinh Hương cùng chút xíu vẻ hiến bảo. Vào lúc đó, Hoài Chân quyết định không thích cậu bạn này.
"Cô ấy nhìn mình thì liên quan gì đến cậu?" Hoài Chân hỏi ngược lại.
Ralph đỏ bừng mặt.
Hoài Chân xốc ba lô lên đi ra khỏi lớp.
Lê Hồng và Seol Gae đều không cần đến trường tiếng Trung. Ở trường cấp ba Công nghệ có nhiều học sinh da trắng, chương trình học nhàn hạ, thứ sáu tan lớp rất sớm, nên mỗi chiều thứ sáu là Vân Hà đều có cuộc hẹn, không đến trường Hiệp Hòa với cô được, vậy là hôm nay chỉ có một mình cô.
Nhưng cô chỉ mới chạy đến trường học, thì có hai người cao to mặc đồ đen trông như xã hội đen bước ra từ một chiếc xe, chặn đường cô lại.
Cô dừng bước nghiêng đầu, liếc thấy bóng người mặc đồ Đường trong xe.
Hắn vịn tay dọc theo cửa kính, cười nói: "Đi uống trà với anh Hồng Lục của cô nào."
Tình cảnh này khác gì tiểu thuyết thanh xuân kinh điển, đầu gấu đường phố xuất hiện ở cổng trường, vô lại ngoắc tay với cô nàng học sinh giỏi: bạn học nhỏ, em lại đây.
Đấy mới là xã hội đen thật sự có biết chưa hả? Trong lòng Hoài Chân bất bình thay Ceasar.
Cô nói, "Tôi còn phải đi học."
Hồng Lương Sinh không ngăn cản, khoát tay ý bảo tên côn đồ tránh đường cho cô.
Nhưng Hoài Chân còn chưa đi được hai bước thì đã nghe thấy phía sau nói: "Đến Vancouver bảo phu quân cầm tay dạy cho, chứ tới San Francisco học tiếng Trung làm gì, có phải không hả, Ôn Mộng Khanh?"
Hoài Chân giật mình thất kinh, ngoảnh phắt đầu lại nhìn hắn.
Hồng Lương Sinh đẩy cửa xe ra, im lặng làm tư thế mời.
Hoài Chân ngẫm nghĩ, rồi ngồi vào trong xe.
Hồng Lương Sinh cười bảo, "Có đúng thế không hả. Cô nhìn đi, anh đây không đến sớm cũng không đến trễ, đợi đám cảnh sát liên bang kia đi mới lộ mặt, còn không phải vì sợ sao? Ban ngày ban mặt bắt cóc cô thì khéo thằng da trắng kia xới cả vùng này lên mất. Có nơi nào muốn đi không?"
Hoài Chân nói, "Tôi không quen vùng."
Hồng Lương Sinh mới bảo, "Vậy thì đến Phúc Lâm Môn, ở đó vừa khéo tròn ba chuyện."
Trên đường đi lúc lên dốc lúc lại xuống dốc, ngoằn ngoèo lượn quanh một vòng mới đến Phúc Lâm Môn, Hồng Lương Sinh không hề nói gì, tâm trạng tốt ngâm nga khúc hát nào đó, vừa xuống xe đã hỏi Hoài Chân: "Biết tôi hát kịch gì không?"
Hoài Chân nói thẳng, "Tôi không rành về kịch."
Hồng Lương Sinh nói, "Đây là "Đánh Trống Mắng Tào", một vở kịch nam trung niên, anh Hồng Lục của cô còn biết hát đoạn này đấy."
"… Tôi không rành về kịch." Hoài Chân lặp lại, "Bây giờ dù anh có hát kịch Hoàng Mai thì tôi cũng không biết khác nhau chỗ nào."
Hồng Lương Sinh cười, đứng yên sau cánh cửa sổ mời cô ngồi xuống. Cửa sổ có thể đẩy ra, mơ hồ trông thấy bên dưới là một sân khấu.
Vừa ngồi xuống thì đã có gã phục vụ chạy đến hỏi, "Tiểu Lục gia chọn kịch nào ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!