Nếu không phải già Huệ nói sẽ về sớm, thì Hoài Chân thật sự không biết chuyện hôm nay nên kết thúc thế nào nữa. Cho tới khi thấy bóng người gầy gò cột nơ nhỏ trên áo sơ mi, Hoài Chân mới thở phào một hơi, bước ra từ sau tủ thuốc.
Đồng hồ màu đen đang chỉ 7 giờ 45 phút, Huệ đại phu quay về vào giờ này đúng là kỳ lạ.
Ceasar thấy là một ông già thì đứng dậy, nghiêng người nhường đường.
Huệ đại phu chắp tay đi mấy bước, hỏi bằng tiếng Anh, "Đến làm gì?"
Ceasar nhìn Hoài Chân, còn chưa trả lời thì lại thấy ông nói, "Hẹn hò yêu đương tuổi vị thành niên thì đến Tốc Tất Nhĩ Mạn, đến Lafayette, hoặc không thì đến công viên San Francisco đi! Đến y quán này của ta làm gì? Có bệnh chữa bệnh, không có chuyện thì mời đi cho."
Hoài Chân ỷ có chỗ dựa nên cũng ra oai, trừng mắt nhìn Ceasar, trong bụng nói, đã nghe chưa, có bệnh chữa bệnh, không có chuyện thì mời đi mau!
Ceasar cười nhìn cô, trả lời già Huệ, "Có."
"Biết nói tiếng Quảng cơ à." Ông già ồ lên, quan sát người ngoại quốc trước mặt rồi hỏi anh, "Có chuyện hay có bệnh?"
Ceasar cười đáp, "Có bệnh."
Ông lão nhìn anh, vẫn lẩm bẩm bằng tiếng Hán ngữ, "Người da trắng đến chỗ ta chữa bệnh cũng không lạ gì. Có điều cậu phải đợi đã." Nói rồi ông vỗ tay, "A Kim A Khai, đỡ Hồng gia ở trên xe xuống đi. Hoài Chân, vào phòng trong trải khăn giường sạch sẽ mau."
Trái tim Hoài Chân giật thót, cô đáp vâng rồi đẩy cửa giữa tủ thuốc và phòng châm cứu ra.
Trong căn phòng gạch nhỏ bé tối om om, vừa vặn đặt đủ một giường ván gỗ và một chiếc tủ. Cô lấy khăn trải giường ở trong tủ ra trải trên giường bông màu đen lát ván, rồi trùm bao gối vào ruột gối kiều mạch.
Làm xong xuôi tất cả thì Hồng gia được hai gã côn đồ khỏe mạnh đỡ vào nằm xuống. Ông ta mặc áo khoác màu đỏ đậm, đi giày vải màu đen, từ tóc tai cho đến móng tay nhọn hoắt đều vô cùng tinh tế, rất có một không hai.
"Cởi áo khoác của Hồng gia ra, lật người lại." Già Huệ nói.
A Kim A Khai nói: "Mạo phạm rồi."
Hồng gia vung tay chặn lời, hai người bước lên cẩn thận cởi cúc áo trước ngực ông ra.
Vừa quay đầu toan đi ra ngoài, già Huệ đã gọi giật cô lại, "Đi hơ nóng bộ Cửu châm rồi đem vào đây."
Cô đáp một tiếng, xoay người đi ra ngoài.
Vì ban đêm y quán ít mở cửa nên trên hành lang mờ mờ chỉ có mỗi bóng đèn vôn
-fram. Hoài Chân vừa bước ra thì Ceasar đứng ở ngay đó, ngẩng đầu nhìn bản đồ huyệt vị con người treo trên tường.
Thấy cô đi ra, Ceasar bèn nhường đường. Cô còn chưa kịp thở phào thì anh lại đi theo.
Hoài Chân lấy ra túi bọc Cửu châm ở trong ngăn kéo, thả vào trên lò sắc thuốc, Ceasar đứng cạnh nhìn.
Lúc này vừa đúng tám giờ, trên phố Grant Ave yên tĩnh lạ thường. Ở bên cánh cửa khác, A Khai và A Kim ngậm tẩu thuốc, vừa hút vừa quay đầu nhìn hai người bọn cô không chớp mắt.
Sao bầu không khí lại lạ lùng thế này.
Hoài Chân hơ nóng kim châm, thấp giọng nhắc nhở anh, "Không có chuyện gì thì về mau đi."
Ceasar không lên tiếng, tò mò cúi người đến gần nhìn.
Chín cây kim to có nhỏ có, nhất là cây kim vừa dẹt vừa dài, bên trên có một cái rãnh, trông giống thứ đồ người xưa cúng tế dùng để dẫn máu, nhìn qua thôi đã khiến người ta hoảng hốt.
"Làm gì thế?"
"Chữa bệnh. Anh bị bệnh gì mà cũng muốn châm cứu hả?"
Ceasar hỏi, "Bệnh gì cũng phải châm à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!