Chung kết cuộc thi Miss Chinatown được cử hành tại quảng trường lộ thiên bên ngoài "Tòa báo Thiếu niên Trung Quốc buổi sáng". Trước lúc này, mỗi một thí sinh đều chuẩn bị màn diễn thuyết bằng tiếng Anh không quá dài, và MC còn đến sân khấu phỏng vấn tại chỗ, đáng tiếc Hoài Chân và Ceasar đã bỏ lỡ.
Hai người ngồi trên ghế cuối quảng trường, đằng sau đó nữa là người xem cùng cảnh sát bảo vệ trật tự. Cuộc thi đã đến tiết mục cuối cùng, mấy đứa nhóc bán báo phát phiếu bầu cũng đã rời sân, chứng tỏ giờ có muốn bình bầu cũng không vớt vát được gì.
Công ty thuốc lá ở phố người Hoa là nhà tài trợ Trung Quốc cho cuộc thi sắc đẹp lần này. Hoa khôi chiến thắng cuộc thi sẽ là hình ảnh đại diện thuốc lá trong năm 1931, cả hai bên đều có lợi. Lúc vào sân, tất cả cánh đàn ông đều nhận được một hộp thuốc lá hiệu "mỹ nhân Trung Quốc" miễn phí, trên gói thuốc có bức chân dung của người chiến thắng cuộc thi sắc đẹp năm ngoái.
Hoài Chân khó khăn xuyên qua đám đông nhìn hai mươi tư cô gái mặc sườn xám ở trên sân khấu. Vốn định thưởng thức phong thái giai nhân, đáng tiếc đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất. Các cô gái trên đó ai cũng mặc sườn xám, cùng để một kiểu tóc tương tự nhau, động tác rất nhẹ nhàng, cùng mỉm cười dịu dàng. Ngay cả Hoài Chân cũng không cách nào ráp người vào đúng tên được, cô rất nghi ngờ rốt cuộc mấy phú thương người da trắng kia dựa vào đâu mà chi ra số phiếu bầu lớn như vậy.
Một lúc sau, cô nghe Ceasar hỏi, "Cô không tính giới thiệu gì với người ngoại quốc hết hả?"
"Tiền đề là người đó phải có hứng thú đã. Nhìn anh không giống người như vậy." Hoài Chân đáp.
"Sorry for that." Anh thành khẩn nói.
"Dĩ nhiên anh có thể không có hứng thú, vì tôi cũng không hứng thú mấy về nước Mỹ. May mắn là ngoài việc học lịch sử ở trường thì không có người Mỹ nào cầm súng dí vào đầu tôi, bắt tôi nghe kể về văn hóa nước Mỹ cả."
"Nhưng vài người trong chúng tôi sẽ chĩa súng vào đầu cô nói người Hoa thật khiến người ta ghét."
"Đúng thế. Dù hai bên đều không hiểu nhau, nhưng lúc nào các anh cũng có cảm giác nổi trội hơn."
Anh bật cười, "Vì phủ nhận mình dốt nát, tôi cảm thấy bây giờ cần phải bày tỏ chút hứng thú."
Hoài Chân lại bị anh chọc cười, bởi vì anh thật sự nghiêm túc đọc chữ trên bao thuốc lá.
Tuy cô không cảm thấy anh có hứng thú thật, nhưng cũng không đến nỗi phải nghiêm túc suy nghĩ về cộng đồng người Hoa này.
Anh như cậu thiếu niên phản nghịch điển hình, có rất nhiều suy nghĩ cực đoan, là người rất giàu tình cảm. Có lẽ anh chính kiểu học sinh làm giáo viên nhức đầu nhất, cầm đầu làm chuyện xấu, thành tích học tập kém, nhưng lại không thể phủ nhận trí thông minh tuyệt đỉnh của anh.
Ông già người Hoa hói đầu đội mũ chóp cao đọc phiếu, dùng tiếng Anh kiểu Hoa xướng tên á hậu 4 của cuộc thi Miss Chinatown: Ngũ Văn Phương.
Đám đông bên dưới bắt đầu xì xào không ngớt. Bởi vì có người chính mắt trông thấy không ít các phú thương mua rất nhiều phiếu bầu, mà tên người đẹp ấy, nửa đêm hôm qua vẫn còn là người đứng đầu trong các nhà cái ngầm ở phố người Hoa: Chu Di Bình.
Ông già tuyên bố tổng cộng số phiếu của cô được y quán Đông Hoa quyên góp năm nghìn sáu trăm đô la, cô ấy mỉm cười đón nhận kết quả này, các người đẹp rối rít đi lên ôm lấy cô.
Còn chưa ôm xong thì ông già tiếp tục công bố á hậu 3 chính là Chu Di Bình.
Có không ít các cô gái trên sân khấu ngạc nhiên, ngay đến Chu Di Bình cũng sửng sốt, chỉ vào mình đứng ngẩn một hồi, thật không dám tin khi nghe nói số phiếu của mình "chỉ có những người buôn rượu ở vùng Riviera mới bỏ ra cho cô ấy bốn nghìn đô", vậy mà đổi lại mình chỉ đạt được thành tích hạng tư.
Trong tiếng ồn ào, Hoài Chân dịch đến gần hỏi Ceasar, "Vì sao có thể như vậy? Động vào số phiếu hay là động vào túi tiền của ai?"
"Cũng có thể mua chuộc, uy hiếp, cấu kết với nhau làm chuyện xấu, tôi cũng không rõ. Nếu tôi có bất cứ manh mối nào thì lúc này hẳn hắn ta đã bị bắt, đang ngồi trong đồn cảnh sát tìm kiếm tạm tha, chứ không phải ngồi trò chuyện lấy lòng với mấy lão hói bụng phệ như vậy."
Hoài Chân nhìn theo ánh mắt anh, chỉ thấy một chiếc mũ chỏm màu đen, cùng với bóng hình mặt bên đang thấp giọng nói chuyện với phú thương bên cạnh.
"Thật sự muốn cạy đầu anh ta ra xem rốt cuộc anh ta nghĩ gì…" Hoài Chân vô cùng thất vọng. Nếu không phải vì người này thì tối qua cô đã có thể về nhà đánh một giấc ngon lành, tắm rửa sạch sẽ đổi bộ đồng phục sườn xám chết tiệt này đi, chứ không phải là như kẻ ngốc ngồi trước cửa phòng Ceasar tóc thì rối mặt thì bẩn nguyên một đêm.
"Hình như anh ta đang tìm kiếm nguồn lợi cho phố người Hoa."
"Quả đúng là anh ta độc ác đa đoan, nhưng lợi ích của người Hoa cũng do nhóm ác bá này bảo vệ…"
"Nếu phố người Hoa San Francisco biến mất thì cô thế nào?" Đột nhiên anh hỏi.
"Đến chỗ nào đó người Hoa nên đến. Hy vọng khi đó tôi đã học xong đại học, đủ có tiền để mình và người thân sống có tôn nghiêm, không cần phải lang thang nay đây mai đó."
Ceasar im lặng.
Hoài Chân hỏi, "Tôi rất tò mò muốn biết, vì sao anh lại muốn mua tôi?"
Anh lập tức hỏi ngược lại, "Vì sao tối qua cô cứ canh chừng ngoài cửa phòng tôi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!