Khoảng mười giờ rưỡi, nút gọi phục vụ phòng thỉnh thoảng vang lên. Ở tầng hai đa số toàn là các cô gái, bởi vì mang danh phận người dự thi nên không tiện xuất đầu lộ diện; sau đường xá xa xôi thì lại có phần căng thẳng, nên cho bài tiết bên trong mất cân bằng, gọi Hoài Chân lên lầu chủ yếu là nhờ cô đem băng vệ sinh hoặc thuốc ngủ đến.
Lúc ấy tiệm thuốc đã đóng cửa, vì lý do an toàn, quản lý cũng rơi vào thế lưỡng nan. Hoài Chân suy nghĩ rồi đề nghị: có lẽ có thể nấu ít cháo gà cam thảo ý dĩ để an thần. Quản lý vui vẻ, lập tức thông báo đầu bếp trực đêm nổi lửa nấu bếp. Một giờ sau, Hoài Chân múc cháo ra, đẩy xe đưa từng tô một lên lầu, lúc này mới coi như xử lý vẹn toàn đôi bên.
Vẫn còn dư ít cháo gà, lúc đi qua phòng của Hoàng Văn Tâm, Hoài Chân gõ cửa phòng.
Hoàng Văn Tâm quấn tóc mở cửa, cười hỏi có chuyện gì.
Hoài Chân nói, "Chị có muốn ăn cháo gà không? Những cô gái khác đều có cả."
Hoàng Văn Tâm lắc đầu, cám ơn cô, "Chị sắp ngủ rồi, không cần đâu, cám ơn em nhé."
Tóc cô ấy vẫn còn ẩm, rõ ràng là vừa gội đầu, không thể ngủ ngay được; lại che cửa phòng, có thể thấy bên trong có người. Hoài Chân có lời khó nói, chỉ nhắc nhở cô ấy: "Nếu có chuyện gì thì chị có thể bấm chuông, tối nay em trực nên ở lại đây; nếu không có em thì chị cũng có thể đi tìm Trần Bối Đế, tối nay cô ta trực trên tầng ba."
Hoàng Văn Tâm gật đầu, trông có vẻ không để tâm mấy đến lời cô nói.
Hoài Chân chỉ biết chúc cô ấy ngủ ngon, chúc ngày mai mọi việc suôn sẻ, sau đó đẩy xe rời đi.
Còn về Ceasar, Hoài Chân cảm thấy anh là kiểu nếu có yêu cầu sẽ nói thẳng, chứ không cho phép người ngoại tự tiện quyết định thay mình, thế nên cô cũng không tự chủ trương quấy phá giấc ngủ của anh.
Đến gần mười hai giờ, Vân Hà tới tìm cô.
Vừa thấy Hoài Chân, cô ấy đã líu ríu hôm nay đi những nơi đâu, có bao nhiêu du khách, thậm chí có người từ Bentley xuống yêu cầu chụp hình chung với các cô; ngoài báo tiếng Trung như "Nhật báo Trung Tây" ra, thì ngay tới ký giả của "báo kỷ sự San Francisco" và "Nhật báo Bán đảo" đều đến chụp ảnh phỏng vấn các cô.
Cô nàng mệt nhọc cả ngày, lớp trang điểm vẫn còn trên mặt, song không đến nỗi khó nhìn —— rõ ràng cô ấy vô cùng hưng phấn, ôm eo ôm cổ, trên mặt đỏ rực, vừa vặn làm nổi bật bộ quần áo đỏ cùng dây buộc tóc màu đỏ như ẩn như hiện ở trong tóc.
Nụ cười trên môi không cách nào che giấu, thậm chí còn đứng ngoài cửa khách sạn Trung Hoa xoay eo, lắc hông, ngoái đầu, cầm chiếc sanh gõ chừng mấy lần, khiến người đi đường trong đêm liên tục ngoảnh lại nhìn.
Hoài Chân hỏi cô, "Hayakawa đưa chị về à?"
Cô cắn môi cười nói, "Một mình cậu ấy là người Nhật, chị sợ trên đường về có người đánh cậu ấy, nên đã bảo cậu ấy bắt chuyến xe cáp cuối về rồi, không cho cậu ấy đưa chị."
Hoài Chân thấy mắt cô sáng lên, trên mặt có vẻ thỏa chí khác thường, bèn thử thăm dò, "Vậy… là anh ấy hôn chị?"
Vân Hà hốt hoảng, cầm dùi trống gõ vào người cô.
Hoài Chân rụt người lại, lập tức bừng tỉnh, "Ây da, nụ hôn đầu."
Mặt Vân Hà lập tức thoắt đỏ bừng.
Đám đàn ông bước chân lơ lửng đi ra từ hộp đêm đối diện, thẳng thừng nhìn hai cô gái không chút kiêng dè.
Hoài Chân thấy thế bèn không lộn xộn nữa, kéo cô qua một bên, nói với cô, "Chị mau về đi."
Vân Hà hỏi, "Em không về với chị à?"
Hoài Chân đáp, "Tối nay em trực đêm."
"Vì sao phải là em?"
Hoài Chân bèn kể chuyện Hồng Lương Sinh tiêu tiền mời một cô gái Latin, cực kỳ để ý đến Ceasar, cùng với chuyện cảnh cáo cô ở hành lang cho Vân Hà nghe.
"Đương nhiên phải cẩn thận rồi. Từ trước đến nay Tiểu Lục gia làm việc đều tùy tính tình, hôm nay vui thì còn cười ha hả xưng anh em với em; ngày khác thấy em chướng mắt, sẽ cho người kéo em vào hẻm đánh gần chết. Có điều thấy có em ở đây, Tiểu Lục gia có muốn làm gì nữa thì cũng phải kiêng dè mặt mũi Hồng gia, không dám làm bậy đâu."
"Chỉ mong em chỉ đa nghi."
Vân Hà lại quan sát cô, cười nói, "Có thế nào đi nữa thì Tiểu Lục gia cũng không dám làm gì người da trắng đâu, em cần gì phải căng thẳng."
Hoài Chân hỏi ngược lại, "Em căng thẳng gì cơ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!