Hoài Chân thôi cười, giọng bằng bằng nhẹ nhàng, "Không được."
Quản lý ở cạnh cửa ngoắc tay, Hoài Chân lập tức xoay người đi sang.
Sau lưng truyền đến tiếng cười khẽ đầy khinh thường, "Giỏi lắm."
Cô cười xòa, không để bụng cho lắm.
Những vị khách đặt phòng trước đã lục tục kéo đến, nhân viên phục vụ lần lượt rời đi; nếu khách ở phòng phụ trách còn chưa đến, ví dụ như Hoài Chân, thì cần phải chịu trách nhiệm giúp đỡ phục vụ bữa trưa cho khách. Vì tháng trước báo "St. Louis" ca ngợi không ngớt về gà hạt dẻ và xương sườn chua ngọt ở khách sạn Trung Hoa, thế nên các vị khách nghe danh mà đến ăn trưa đều không ngoại lệ, chủ yếu chọn món chính là hai món này, thêm trà "Thất Hỉ" nổi tiếng ở phố người Hoa —— điều này khiến thực đơn Hoài Chân chuẩn bị trước đó trở thành vô dụng.
Đoàn người ở đại sảnh ngày càng nườm nượp, Hoài Chân bê khay khó khăn qua lại, tay mỏi nhừ run lên bần bật. Tim cô run lên, cẩn thận bảo vệ bữa sáng, sợ mình vấp chân ngã làm rớt khay.
May mà giữa chừng có quản lý gọi Hoài Chân lại, mời cô dẫn một người khách đến chỗ mua phiếu bầu cuộc thi Miss Chinatown, lúc này mới có thể thoát thân.
Khách là một người đàn ông trung niên da đỏ ửng vì phơi nắng, đầu hói, mang nặng khẩu âm Texas, nụ cười chân thành. Đến khi Hoài Chân tới cạnh người ông thì ông ta cười nói, "Bưng khay mệt lắm đúng không."
Phát hiện thì ra là khách cố ý gọi đích danh cô đến, Hoài Chân vô cùng cảm kích, rồi lại giải thích, "Đây là lần đầu tiên tôi đưa phục vụ đồ ăn. Trước nay thấy người ta bưng thoải mái, không ngờ lại mệt như vậy."
Ông chú trung niên ấy mang họ Mitter, ông nói trước đây mình cũng làm bồi bàn ở nhà hàng, biết được vất vả thế nào. Bây giờ kinh doanh dầu hỏa ở Mexico, nói đoạn, ông chỉ tay vào người đàn ông mập đang nằm phơi nắng trên ghế ở ban công tầng hai, "Otis mời vợ và tôi đến đây. Ông ấy từng đến Trung Quốc, gần đây đang quen bạn gái người Hoa, thường hay ca ngợi con gái người Hoa dịu dàng thế nào với chúng tôi."
Hoài Chân quay đầu nhìn lại, cảm thấy phú thương trên tầng hai kia trông quen quen. Cô nghĩ ngợi, sau đó cười nói, "Bạn gái ông ấy rất nổi tiếng ở phố người Hoa, cũng rất đẹp."
Phú thương nói, "Cũng tham gia cuộc thi Miss Chinatown hả?"
Hoài Chân lắc đầu, "Cô ấy là người Hoa biểu diễn kinh kịch nổi tiếng nhất Bắc Mỹ, sư phụ và sư huynh cũng rất nổi tiếng ở Trung Quốc."
Đường Sacramento đã được chính quyền thành phố buộc hàng rào phong tỏa, trong ngày lễ này mọi xe cộ phải đi đường vòng, để dành con phố cho người đi đường có thể đi bộ ngao du.
Từ xa xa, Hoài Chân trông thấy cậu nhóc bán phiếu đứng dưới mái hiên đeo tạp chí người đẹp trước ngực, thế là cô nhanh chóng chen qua hàng người dọc trên phố đi đến đối diện.
Mắt thằng nhóc kia rất tinh, vừa trông thấy thương nhân quần áo bất phàm, người ta còn chưa đến đã giơ tạp chí lên hô to với hai người: "Toàn bộ 24 bức tranh, tấm to năm mươi xu, bức nhỏ ba mươi xu; phiếu bầu một tờ 25 cent, quý ông quý cô đây muốn mua mấy tờ?"
Hoài Chân dịch lại.
Người thương nhân chắp tay sau lưng, cẩn thận nghiên cứu mặt mũi các người đẹp hai lần, sau đó quay qua hỏi Hoài Chân, "Cô chọn ai?"
Hoài Chân đáp, "Tôi không nói được." Một mặt trong đầu nghĩ, chọn sắc đẹp không phải là trò chơi nam quyền sao, sao lại hỏi ý kiến của cô?
Thương nhân chỉ vào Ngũ Văn Phương và Chu Di Bình, "Hai người này ai đẹp hơn?"
Ngũ Văn Phương và Chu Di Bình đều có mắt một mí dài hẹp, gương mặt bằng phẳng; được cái răng đều tăm tắp, nụ cười sáng chói.
Định thần nhìn lại, khí chất dung mạo của hai người này khá tương tự, chỉ khác mỗi màu da.
Không đợi cô trả lời, thương nhân đã hỏi, "Sao cô không tham gia thi?"
Hoài Chân đáp, "Miss Chinatown yêu cầu trình độ học vấn cao, phong độ và dung mạo phải xuất sắc."
Người thương nhân nói, "Nếu nói về đáng yêu thì bọn họ không bằng được cô đâu, thiên thần nhỏ đáng yêu à."
Rồi thương nhân kia bất ngờ giơ tay nhéo mặt Hoài Chân.
Bên cạnh có một đôi trai gái du học sinh người Hoa chừng hai mươi tuổi đi ngang qua, thấy thế thì tặc lưỡi kêu "chậc".
Chưa nói đến chuyện chấm mút được gì, nhưng trong lòng Hoài Chân vẫn giật mình, bất giác lùi về sau, suýt nữa đã đụng phải người qua đường. Cô rối rít xin lỗi, vừa quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt khinh bỉ của du học sinh người Hoa nọ, có lẽ là thấy cử động suồng sã tùy tiện của phú thương với cô thì tưởng nhầm cô là người nào đó rồi.
Thương nhân cười ha hả, lấy ra hai mươi lăm đô, mua hai mươi lăm tờ phiếu bầu cho Ngũ Văn Phương và Chu Di Bình, song lại còn khẳng khái nói với Hoài Chân, "Còn lại năm mươi phiếu, bầu cho người cô thích đi."
Hoài Chân xua tay lia lịa, nói như vậy không thích hợp quy định.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!