Bóng đèn sợi carbon chớp tắt, thế giới sáng tối thay phiên nhau như rơi vào bất động.
Hoài Chân cúi đầu không đáp, mái tóc dài vẫn chưa khô hẳn, vài sợi tóc bay bay theo làn gió đêm lùa vào từ ngoài cửa sổ, như có như không nằm trên vai.
Áo sơ mi quá khổ và quần xà lỏn đi biển của anh nằm trên người cô lại trông có vẻ lôi thôi lếch thếch, cơ thể nhỏ thó chôn bên trong như sắp biến mất. Ống tay áo và gấu quần được xắn lên cao, lộ ra gần nửa cánh tay và bắp chân, không khác gì khúc gậy gỗ trưng bày trong tủ kính. Trên tay đeo chiếc vòng tay màu tím nhạt, càng khiến bàn tay thêm tái nhợt gầy gò.
Xuyên qua làn da, như có thể nhìn thấy huyết dịch lưu động trong mạch máu màu xanh.
Cô yếu tới nỗi tưởng chừng chỉ dùng lực hai ngón tay thôi là cũng có thể dễ dàng bóp vỡ cô.
Tám mươi lăm pound, nhỏ bé biết bao.
Hơi nước trên thân chai dần khô. Lúc Ceasar đứng dậy, Hoài Chân đột nhiên nghe thấy một tiếng động nhẹ rất ngắn ngủi.
Ngẩng đầu lên nhìn, thấy miệng anh ngậm nắp chai gập cong, cúi đầu đối mắt với cô, đưa chai bia tới cho cô.
Cô nhận lấy.
Anh thuận tiện rút một chai khác, đi đến sô pha da đen gần cửa sổ ở đầu khác trong phòng, ngồi xuống.
Ngẩng đầu lên, yết hầu chậm rãi di động, chỉ chớp mắt đã hết một chai bia.
Anh ném chai vào giỏ rác, quay lưng về phía cô đang nằm trên sô pha. Hai giây sau, trong cổ anh phát ra hừ hừ đầy thất vọng.
Tám nghìn ba trăm đô, đổi ra là ba mươi bốn nghìn đồng bạc, là tiền lương mười năm của hiệu trưởng đại học Bắc Kinh Hồ Thích, có thể mua được bốn chiếc xe nhỏ.
Cứ tưởng rằng chỉ bốn trăm đô, thế mà chỉ loáng cái đã tăng lên gấp hai mươi lần, cũng không biết anh nghĩ thế nào mà lập tức hô giá không thèm chớp mắt. Nếu cánh ký giả báo Trung cũng đã thấy mặt anh, thì có khi trên tờ báo ngày mai sẽ xuất hiện tin tức đại loại như "nhà giàu thế hệ ba xa hoa vô độ, hào phóng bỏ ra bốn con xe Maserati để mua cô gái dân tị nạn vui chơi".
Bây giờ sực tỉnh rồi, không biết trong lòng có đang thầm mắng chửi what the fuck mười nghìn lần không.
Hoài Chân ngẩng đầu lên nhìn.
Đột nhiên cảm thấy thật có lỗi với anh, hại anh phải trả phí lớn thay mình như vậy.
Cô đứng dậy đi đến.
Song còn chưa mở miệng thì đã nghe thấy anh nói với cô, "Tôi biết cô muốn nói gì."
Rồi lại bắt chước giọng cô: "
"Rất xin lỗi, xin lỗi anh, nhất định tôi sẽ cố gắng kiếm tiền trả lại cho anh"… Có phải không?"
Hoài Chân ngậm miệng, nhìn bóng lưng bất động kia chăm chú, đột nhiên cảm thấy vui vẻ.
Giọng điệu kia lại tự nhiên đổi về khẩu âm Nevada thiếu đòn, "Câm miệng, đi ngủ đi."
Cô đi chân trần băng qua nửa căn phòng, khép cánh cửa sổ gió thổi vù vù sau lưng anh lại, rồi quay ngược lại tắt đèn đóm.
Ngồi phịch xuống chiếc sô pha khác trong phòng, cô đang định đi ngủ thì đột nhiên nghe thấy người kia lên tiếng trong bóng tối: "Ăn nhiều vào cho béo, dù gì cũng phải để tôi cảm thấy có lời."
Rốt cuộc Hoài Chân cũng không nén nổi mà mỉm cười.
Daddy chủ nghĩa tư bản thật tốt.
Ngày hôm sau, lúc cô tỉnh dậy thì chẳng thấy Ceasar đâu, trong phòng chỉ có hai bác gái da đen mặc tạp dề màu trắng cầm máy hút bụi. Vừa thấy Hoài Chân dậy thì đột nhiên bà ta trở nên gắt gỏng, giọng nói cũng đầy bực dọc. Bà ta cao to vạm vỡ, nhìn lực lớn mà tính khí lại rất xấu, có cảm giác như có thể dễ dàng xốc Hoài Chân lên ném cô bay quanh trái đất ba vòng.
Khắp phòng là tiếng xì xà xì xồ tiếng Anh đầy khí thế hung hăng của người da đen, như thể lúc đăng nhập vào Bilibili đã có cảnh báo là sẽ có bình luận, nhưng đến khi bình luận nhảy xổ ra thì đến một chữ cô cũng không hiểu.
Hoài Chân không dám lên tiếng. Cô đứng dậy khỏi ghế sô pha, vừa đi được hai bước thì người phụ nữ trong phòng khách lập tức đổi nòng súng, bắn liên thanh về phía cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!