Chương 79: Ngoại Truyện 7 Cuộc Sống Ngọt Ngào 5

Đêm giao thừa, nơi nơi khắp Sở Kinh thành giăng đèn kết hoa, ngay cả Bùi phủ cũng hiếm khi náo nhiệt hơn hẳn, các loại lễ vật ùn ùn kéo đến.

Bùi Vân Khiêm luôn lười ứng phó với những thứ này, hơn nữa từ khi sắp tới giao thừa, việc trong cung ngoài cung bận tới mức chân không chạm đất, vốn định chặn lại, nhưng Thẩm Xu lại cảm thấy như vậy không ổn, cho nên mọi chuyện biến thành Thẩm Xu tiếp đãi khách tới chúc Tết ở trong sảnh chính.

Một ngày trước khi giao thừa, người tới Bùi phủ chúc Tết tặng quà còn gấp mấy lần hai ngày trước, từ giờ Thìn khách đã đến đầy phủ, mãi cho đến giờ Dậu khách cũng chưa đi hết.

Trong chính sảnh, Thẩm Xu đang tiếp đãi không biết là người thứ bao nhiêu phẩm trà.

"Trà của Bùi phủ quả nhiên là trà ngon."

Mạnh thái thú uống một ngụm, không nhịn được lên tiếng khen.

Vẻ mặt Thẩm Xu mang theo sự lễ phép lại không mất ý cười ưu nhã, khẽ nói, "Mạnh đại nhân thích là được, ngày khác bổn cung tới phủ đại nhân bái phỏng sẽ thuận tiện đưa trà qua."

Nghe vậy, Mạnh thái thú bất tri bất giác đổ mồ hôi mỏng, trong lòng cân nhắc hồi lâu mới mở miệng nói, "Không nhọc lòng phu nhân."

Chẳng qua ông ta chỉ thuận miệng khen một câu, nếu như Thẩm Xu thật sự tới phủ bái phỏng thì sợ rằng ông ta không nhận nổi, Sở Kinh thành không ai không biết, hiện giờ toàn bộ Sở Kinh thành thậm chí toàn bộ Bắc Lâm, nữ nhân không thể trêu vào chính là Linh An công chúa Thẩm Xu, không chỉ là tỷ tỷ cùng một mẹ đẻ ra với đương kim thành thượng, mà còn là phu nhân Bùi Vân Khiêm đặt ở đầu quả tim.

Từ sau khi tân đế đăng cơ, không biết có phải do Thẩm Xu hay không, Thẩm Việt càng quang minh chính đại trọng dụng Bùi Vân Khiêm hơn, hiện tại trên triều không ai không biết, Trấn Quốc đại tướng quân Bùi Vân Khiêm là tâm phúc của bệ hạ.

Không đợi Thẩm Xu nói chuyện, quản gia đã tới thông báo, "Phu nhân, thế tử Tĩnh Hà vương tới."

Nghe vậy, đôi mắt đang ỉu xỉu nháy mắt sáng lên, nhưng ngại có khách đang ở đây, nàng ra vẻ trấn định nói, "Mau mời vào đây."

Từ sau khi Thẩm Việt đăng cơ, Tĩnh Hà vương phủ với tư cách nhà mẹ của Tĩnh Nhàn Thái hậu cũng được nước đẩy thuyền, hiện giờ đã từ đất Thục trở về Sở Kinh thành, thế tử Tĩnh Hà vương Tô Ngự càng được bệ hạ trọng dụng.

Mạnh thái thú biết rõ quan hệ giữa Bùi gia và Tĩnh Hà vương phủ, thấy quản gia thông báo nói thế tử tới thì vội vàng đứng dậy, "Nếu phu nhân còn có khách, tại hạ còn có việc đi trước không quấy rầy nữa, đợi khi nào Bùi tướng quân có ở phủ lại tới quấy rầy sau."

Nghe vậy, Thẩm Xu cũng được Lâm Lãng đỡ dậy, khẽ nói, "Chiêu đại không chu toàn, Mạnh đại nhân đi thong thả."

Nói rồi, nàng nâng tay, "Người đâu, tiễn Mạnh đại nhân ra ngoài."

Mạnh thái thú cung kính khom người, "Không cần phiền toái."

Nói rồi xoay người quay đi.

Thẩm Xu đưa mắt ra hiệu, thị nữ ở một bên gật đầu đi theo, "Mạnh đại nhân, bên này, mời."

Mạnh thái thú vừa đi, quản gia đã dẫn Tô Ngự đến chính sảnh.

Thấy Tô Ngự đi tới, mắt Thẩm Xu sáng rực lên, một ngày ứng phó khách tới khiến nàng to cả đầu, mặt cười sắp đơ ra cả rồi.

"Tô Ngự ca ca, huynh đến rồi, mau ngồi xuống đây."

Nói rồi, Thẩm Xu ngẩng đầu ứng phó nói, "Người đâu, tới dâng trà cho thế tử."

Tô Ngự giao danh mục quà tặng cho gã sai vặt phía sau, gã sai vặt lại giao cho Chu Tước canh giữ ở bên cạnh, sau đó ngồi xuống.

"Sức khoẻ cữu cữu có tốt không? Đã lâu rồi không được gặp cữu cữu, ca ca nhớ chuyển lời cho cữu cữu giúp muội, chờ qua khoảng thời gian này muội sẽ cùng tướng quân tới phủ thăm cữu cữu."

Tô Ngự cười đáp lời, mở miệng nói, "Sao chỉ có mình muội ứng phó những người này ở chính sảnh, tới lâu vậy rồi cũng chưa gặp Bùi Vân Khiêm?"

Bởi vì Thẩm Việt trọng dụng, mà Bùi Vân Khiêm lại luôn xử sự theo ý mình nên không khỏi đắc tội một ít người, thường xuyên có đại thần dâng tấu buộc tội.

Ban đầu Bùi Vân Khiêm cũng không để trong lòng, nhưng bị buộc tội nhiều quá mức cũng không đảm bảo được Thẩm Việt có suy nghĩ khác trong lòng hay không, cho nên sau năm lần bảy lượt có tấu sớ dâng lên buộc tội Bùi Vân Khiêm, Tô Ngự cũng tìm cơ hội ra mặt nói chuyện thay, dù không giải quyết được điều gì nhưng số lần ngày càng nhiều, người sáng suốt cũng nhìn ra được quan hệ giữa bọn họ, cũng không ai đi tìm Bùi Vân Khiêm chuốc hoạ vào mình nữa, mà ba người cũng cam chịu quan hệ tam giác này, cho nên gần đây, quan hệ giữa Bùi Vân Khiêm và Tô Ngự cũng đã có chút hoà hoãn.

Thẩm Xu cười nhạt, "Giờ thìn tướng quân đã bị bệ hạ triệu kiến, có lẽ là vì cung yến ngày mai, tới giờ còn chưa trở về, đã liên tiếp mấy ngày trời, cũng không biết hôm nay lúc nào mới về."

Tô Ngự không nhịn được nhíu mày, không nhiều lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!