Chương 9: Tính toán và đắc lợi

Trang Thập Tam chắp tay thi lễ, lễ phép trả lời: "Đa tạ mẫu thân."

Đúng là không ai hiểu con bằng mẹ, Trang mẫu vừa nhìn đã nhận ra tuy giọng hắn bình thản nhưng thực ra trong lòng thì rất vui sướng. Điều này khiến bà nảy sinh vài phần chán ghét Cơ Tự chưa từng gặp mặt kia.

Dõi mắt tiễn con trai ra ngoài, Trang mẫu nhắm mắt tụng niệm kinh Phật một lát rồi nói: "Đi, đi gặp nữ cô nhi kia."

Sau cơn bạo bệnh hai tháng trước, không hiểu vì sao đầu óc Cơ Tự bỗng có thêm rất nhiều kiến thức. Cơ Tự nghĩ, nàng phải để người khác cảm thấy những kiến thức này là do nàng khổ học mới có được, thế nên hễ rảnh rỗi là lại vùi đầu vào sách vở hoặc cầm kỳ thi họa.

Hôm ấy, Cơ Tự đang đọc sách thì bất chợt ngoài trang viên vang lên những tiếng ồn ào. Cơ Tự ngơ ngác đứng dậy, hàng loạt tiếng bước chân dồn dập truyền đến. Cổng trang viên Cơ thị bị người ta cưỡng chế xông vào, mấy tỳ nữ vênh váo đi theo sau một phu nhân ăn vận lộng lẫy uy nghi tới.

Họ nhìn Cơ Tự trước mặt, hất cằm hỏi: "Cô chính là Cơ Tự à?"

Cơ Tự kinh ngạc: "Là ta." Nàng nhíu mày hỏi lại, "Các người là ai?"

Mấy tỳ nữ không trả lời nàng, chỉ nói: "Cơ Tự, phu nhân nhà ta muốn gặp cô, đến đây bái kiến đi." Dứt lời, Cơ Tự bị họ lôi đến trước mặt Trang mẫu.

Nhìn thấy Trang mẫu có chiếc cằm thon thả, luôn khinh khỉnh nhìn người qua khóe mắt, Cơ Tự thầm cười khẩy. Nàng đã nghĩ đến sẽ có ngày họ gặp mặt nhau, chỉ không ngờ ngày này đến quá sớm.

Lúc này, một tỳ nữ quát lên: "Tiểu cô còn đứng thừ ra đó làm gì? Đây chính là Trang phu nhân nhà ta đấy."

Đương nhiên ta biết đó là Trang phu nhân rồi! Cơ Tự lạnh lùng nghĩ, năm đó lần đầu tiên nàng gặp Trang phu nhân, còn chưa nói được hai câu đã bị đuổi ra khỏi cửa. Mà trong khoảnh khắc nàng quay người đi, chung trà nàng vừa uống liền bị Trang phu nhân đập nát, chiếc sập nàng ngồi cũng bị đốt trụi sau lưng. Trang phu nhân nói, ngay cả làm thiếp thất cho Trang thập tam nàng cũng không xứng.

Không biết tại sao bản thân đột nhiên lại có nhiều ký ức thế này, Cơ Tự thất thần, chẳng buồn đếm xỉa gì đến Trang phu nhân.

Trong mắt Trang phu nhân ánh lên nỗi tức giận, bà ta đánh giá Cơ Tự từ trên xuống dưới một lượt, hờ hững nói: "Ngươi là Cơ Tự?"

Cơ Tự không hề hành lễ, đáp "vâng" rồi lại hỏi, "Phu nhân là ai? Ban ngày ban mặt mà dám ngang nhiên xông vào phủ người khác, không sợ người đời bàn tán sao?"

"Bàn tán?" Trang phu nhân khẽ cười, liếc nhìn trang viện nhỏ xíu cũ kỹ, cất giọng khinh thường, "Ngay cả ngươi còn là món đồ chơi mà con trai ta thích thì cầm chẳng thích thì ném, huống chi phủ đệ rách nát này của ngươi là cái thá gì?"

Trang phu nhân được tỳ nữ dìu đi vài bước, vừa quan sát trang viên nhỏ vừa nói: "Ở cái đất huyện Kinh này, phu nhân ta đây thích tới đâu thì tới, thích đi đâu thì đi, bao nhiêu năm rồi chưa ai dám đứng chắn đường trước mặt ta như vậy đâu. Mà thôi, nể tình ngươi đề xuất một chủ ý không tệ cho Thập Tam, bổn phu nhân tha cho ngươi một lần. Nếu không, chỉ bằng việc ngươi bất kính với ta như thế đã có đủ lý do để ta bán ngươi đến phương xa làm nô tỳ rồi."

Thời này vì hằng năm chiến loạn, việc thống kê nhân khẩu có sơ hở rất lớn nên kiểu buôn người đen tối xuất hiện nhiều vô kể, hơn nữa còn ngày càng phát triển. Đa số tá điền lao động cho các tiểu địa chủ hà khắc đều xuất thân từ nô bộc, mà một phần nô bộc này là lưu dân cùng đường phải làm thuê kiếm sống, phần còn lại là do bị đem bán.

Thoáng chốc Cơ Tự tím mặt, nàng nhớ ra rồi, chỉ vì bảo vệ nàng mà Lê thúc mới lỡ lời đắc tội mụ đàn bà độc ác này, sau đó bị mụ ta bán làm nô bộc.

Thấy Cơ Tự giận đến nỗi cả người run run không thốt nổi một câu, Trang phu nhân khinh miệt liếc nhìn nàng rồi hợm hĩnh quay đầu, gọi đám nô tỳ theo hầu lên xe ngựa ra về.

Đến tận khi Trang phu nhân rời đi, Cơ Tự mới cười gằn một tiếng, quay người nhìn mấy nô tỳ đang đứng chết lặng, nàng hỏi: "Chỗ Tôn Phù có truyền tin tức nào về không?"

Một tỳ nữ vội vàng trả lời: "Có ạ, y vừa mới gửi thư đến, báo rằng tình hình huyện Khúc Thủy quả như nữ lang đã đoán. Đám nhà giàu sợ cảnh chiến tranh giết chóc nên đã bán tống bán tháo cả cửa hàng. Từ trước đến giờ mấy cửa hàng đó luôn có giá trên trời nên không ai dám mơ tưởng, nhưng hiện tại chỉ với một xe lương đã có thể đổi được một cửa hàng rồi. Cả thuyền lương thực của chúng ta đổi được những năm cửa hàng.

Y còn nói thêm, chậm nhất là hai mươi ngày nữa, sau khi họ giải quyết mọi chuyện thỏa đáng là có thể trở về."

Bên kia, Trang Thập Tam vì mưu tính việc lớn nên bất chấp nghỉ ngơi, áp tải mười thuyền lương thực đến huyện Khúc Thủy lần nữa.

Tình huống ở huyện Khúc Thủy quả nhiên đúng như lời Trang mẫu nói, dù tin đồn đại có căng thẳng thật sự nhưng Bắc Ngụy vẫn chưa dấy binh bao vây thành. Hơn nữa cũng vào lúc này, giá lương thực ở huyện Khúc Thủy đã tăng gấp năm lần lúc trước.

Trang Thập Tam hết sức vui mừng. Con người chính là vậy, đứng trước lợi nhuận khổng lồ, chẳng ai có thể thoát khỏi cám dỗ của đồng tiền dù người đó có tỉnh táo cỡ nào đi nữa. Trước đó không lâu Trang Thập Tam còn biết dừng tay đúng thời điểm, nhưng bây giờ còn chưa nhìn thấy bóng dáng người Bắc Ngụy, mà giá lương thực vẫn không ngừng tăng cao, và tất cả lương thực xung quanh huyện Khúc Thủy đều nằm trong tay hắn, chỉ cần hắn vẫn giữ mãi mà không bán ra, giá lương thực chắc chắn sẽ còn tăng tiếp.

Dằn lại nỗi hưng phấn mãnh liệt trong lòng, Trang Thập Tam nghĩ sau vụ này cả Kinh Châu đều biết đến đại phú hào Trang thị cho xem. Phút chốc hắn lại nghĩ, A Tự giúp ta làm lên việc lớn, sau khi trở về ta phải lén cho nàng một chút của hồi môn, để nàng nở mặt nở mày gả cho ta, dù sau này không được làm chính thê cũng chẳng ai dám bắt nạt nàng.

Trong lúc Trang Thập Tam đang âm thầm đắc ý, có một tin tức truyền khắp huyện Khúc Thủy khiến hắn kinh hãi.

Bắc Ngụy rút quân rồi!

Không biết nhận được thư gì mà toán binh lính Bắc Ngụy quanh quẩn ngoài thành Kinh Châu đã gấp đến nỗi chưa kịp tấn công huyện Khúc Thủy đã dứt khoát rút lui. Quân Bắc Ngụy vừa rút, trong một đêm huyện Khúc Thủy lại yên bình như trước, mọi người không còn nơm nớp lo sợ việc lương thực nữa. Chỉ một canh giờ sau, giá lương thực vẫn tăng cao không ngừng bỗng giảm mạnh.

Biến cố xảy ra quá nhanh, lúc Trang Thập Tam gắng gượng không tức đến thổ huyết, nghiến răng tính toán phải chuyển đống lương thực này về đâu mới có thể lấy lại tiền vốn lúc ban đầu thì thái thú thành Kinh Châu cùng huyện lệnh Khúc Thủy và mấy vị quan danh tiếng đột ngột phái binh lục soát bắt mấy thương nhân bán lương thực. Hóa ra, mấy quan viên này căm hận đám gian thương tăng giá nên đến tính sổ đây mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!