Edit: Frenalis
Một nhà ba người về tới trang viên Cơ thị.
Sau khi trở lại trang viên không lâu, bạn tốt Tạ Lang là Viên Tam Thập cùng Trần Thái Trọng lại đây. Biết bọn họ tới, Cơ Tự bảo người hầu chuẩn bị rượu ngon thức ăn, còn mình thì mang theo nhi tử ra phía sau hoa viên chơi đùa.
Sau vài canh giờ, những người đó cáo từ ra về. Cơ Tự tiến đến tiễn họ ra tận cửa. Xa xa nhìn thấy Cơ Tự trong bộ nam trang thản nhiên đi đến, nếu là trước kia, loại người này, Trần Thái Trọng sẽ làm như không thấy, nhưng giờ phút này, bọn họ chắp tay cúi đầu chào hỏi Cơ Tự đầy kính trọng.
Nhìn thấy các bạn thân đối với Cơ Tự kính trọng như thế, Tạ Lang có chút buồn cười, chàng trào phúng: "Trước đó không để ý, bây giờ lại hành lễ?"
Viên Thập Tam trả lời: "Người có thể so sánh với Gia Cát Lượng, ta nào dám vô lễ." Trần Thái Trọng thở dài: "Đương kim thiên hạ, ai không biết phu nhân Tạ Lang là lãnh tụ đạo môn, một thế hệ tông sư?"
Tạ Lang cười lớn. Cơ Tự gật đầu đáp lễ, cùng Tạ Lang tiễn họ ra cửa.
Sau khi những danh sĩ ra về, xe lừa Trần Thái Trọng vừa đi vài chục bước, thì thấy Trần Tứ Lang đi đến. Hắn lập tức cho xe lừa dừng lại bên cạnh Trần Tứ Lang. Hắn nhìn chằm chằm Trần Tứ Lang một hồi, nhàn nhạt hỏi: "Sao lại ở đây? Như thế nào, chưa bỏ xuống được?"
Trần Tứ Lang lắc đầu, cười khổ: "Sao có thể chưa bỏ xuống được? Nhưng nghĩ đến một nữ tử kiều nhu như vậy, lại cao thâm khó đoán, khiến ta không thể tin nổi. Ta chỉ muốn gặp lại nàng thôi."
Trần Thái Trọng tức giận: "Gặp lại làm gì? Nàng cũng đã có phu có tử. Hơn nữa, ở phía sau nàng có vô số lưu phái đạo môn, nàng cùng ngươi cách nhau một đạo ngân hà. Về sau, tìm một người phù hợp với mình để cùng nhau sinh sống. Cơ thị là người phụ nhân phi thường, chỉ có Tạ Lang mới nắm được nàng trong tay."
Trần Tứ Lang buồn bã nhìn về phía trước, gật đầu thở dài: "Đúng vậy..."
Trần Thái Trọng nhìn Trần Tứ Lang đứng đó, trên mặt chậm rãi hiện lên một nụ cười. Hắn thầm nghĩ: "Không chỉ Tứ Lang, ngay cả ta cũng không thể tin được Cơ thị lại thần thông đến vậy."
Cùng lúc đó, trong một tửu lâu cách đó không xa, cũng có mấy người cũng đang nhàn thoại. Trong đó có người mà Cơ Tự đã từng gặp: huynh đệ Chu Ngọc.
Chu Ngọc đứng ở cửa sổ tửu lâu cùng với một lão nhân có vài phần tương tự như mình. Lão nhân vẫn luôn nhìn về phía phương hướng trang viên Cơ thị. Nhìn một hồi, hắn than nhẹ một tiếng: "Không ngờ Cơ thị lại có tạo hoá như vậy. Năm đó hành sự vẫn là có chút qua loa."
******
Sáng sớm hôm sau, Cơ Tự lại được triệu vào cung. Lúc này nàng mới nhớ ra, Hoàng đế gọi nàng và Tạ Lang đến Kiến Khang nguyên là muốn tứ hôn cho hai người, chỉ là một ngày kia tan rã trong không vui. Nghĩ rằng lần này được triệu vào cung chắc cũng là vì chuyện tứ hôn.
Nghĩ đến đây, Cơ Tự cũng không vội vàng, sau khi tắm rửa thay quần áo, nàng ung dung dẫm lên mặt đất đầy ánh mặt trời rực rỡ đi đến hoàng cung.
Vừa đến cửa cung, Cơ Tự nghe thấy thanh âm già nua của phụ nhân truyền đến phía sau: "Cơ thị A Tự!".
Cơ Tự chậm rãi quay đầu lại, nàng ngạc nhiên khi thấy Trang Nam thị
- mẫu thân của Trang Thập Tam.
Trang Nam thị vừa khóc vừa cười, nghẹn ngào nói: "Cơ thị A Tự, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay!"
Cơ Tự không hiểu tại sao Trang Nam thị lại ở đây. Trước đó Trang Thập Tam nói sẽ đưa bà ta trở về huyện Kinh, nhưng bà ta lại xuất hiện ở Kiến Khang và chặn đường nàng. Nhưng Cơ Tự chưa bao giờ là một người quá tò mò, nghe Trang Nam thị nói lời này, nàng không kiên nhẫn mà quay đầu đi, chuẩn bị lên tiếng kêu mở cửa cung.
Lúc này, Trang Nam thị lại nói: "Cơ thị, nhi tử ta mất tích rồi! Trang Thập Tam mất tích rồi!"
Cơ Tự hoảng hốt quay lại nhìn Trang Nam thị.
Trang Nam thị vừa khóc vừa cười nhìn Cơ Tự, lẩm bẩm: "Ngày đó ngươi đã nói gì với hắn? Sau khi nhi tử ta trở về liền thất hồn lạc phách? Lúc đó ta chỉ nói với hắn vài câu mà hắn đã biến mất! Hắn cứ như vậy mà bỏ ta, không thấy đâu!"
"Ngày đó"?
Cơ Tự nhớ lại, "ngày đó" mà Trang Nam thị nhắc đến là ngày nàng kể cho Trang Thập Tam nghe về kiếp trước của mình.
Chẳng lẽ, sau ngày đó Trang Thập Tam đã biến mất?
Cơ Tự rùng mình, nàng cúi đầu nhìn về phía Trang Nam thị, nghiêm túc nói: "Bà không cần lo lắng, việc này ta sẽ đi điều tra."
Tuy nhiên, Trang Nam thị không hề được an ủi, bà ta chỉ cười điên cuồng, oán độc nhìn Cơ Tự, nghiến răng nghiến lợi hỏi nàng: "Tại sao ngươi không chết đi? Cơ thị, ta đã dùng mọi cách mà ngươi vẫn không chết!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!