Chương 6: (Vô Đề)

Cả một ngày mọi người đều mệt mỏi, tất cả tại biệt thự của Trương Trí Hạo nghỉ ngơi.

Tô Nhuyễn Nhuyễn cùng Lục Thời Minh ngủ chung một cái giường.

Vốn dĩ, Tô Nhuyễn Nhuyễn muốn bảo trì nhân thiết tiên nữ nhỏ thanh thuần chính trực, sạch sẽ thanh khiết.

Không nghĩ tới vào buổi tối ngày đầu tiên xuyên qua đây, bị một con tang thi bò vào chung túi ngủ, dọa chết khiếp lá gan yếu ớt của cô.

Sau đó Lục Thời Minh liền kiên quyết bắt ép cô ngủ cùng.

Nói là muốn bảo vệ cô, cũng đảm bảo rằng sẽ không chạm vào Tô Nhuyễn Nhuyễn.

Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn cái rìu nhỏ phía sau Lục Thời Minh, chỉ có thể cố mà chấp nhận.

Sau đó vào buổi tối mỗi ngày, Lục Thời Minh liền chui vào túi ngủ cùng Tô Nhuyễn Nhuyễn.

Hiện tại, cô đã dần quen chuyện này.

Hiện giờ cũng đã chung chăn gối với nhau, không hề còn thấy lạ lẫm.

Rốt cuộc buổi tối mỗi ngày, chỉ cần nhắm mắt lại là cái đầu dưa nhỏ của Tô Nhuyễn Nhuyễn lại nghĩ đến đầu mấy con tang thi kia, chỉ có những lúc ở bên cạnh nam chính hung tàn này, cô mới có thể cảm nhận được sự ấm áp rằng cô sắp có thể từ biệt cõi đời này.

Vô số lần Tô Nhuyễn Nhuyễn đã từng ảo tưởng đến khi nào cô mới nhìn không thấy được ánh sáng mặt trời của ngày mai.

Đột nhiên, người đàn ông bên cạnh khẽ cử động.

Tô Nhuyễn Nhuyễn một trận khẩn trương, nỗ lực duỗi dài cổ.

Tới a, tới a, tôi tắm rửa sạch sẽ rồi đó! Mau bóp chết tôi đi!

Người đàn ông nhẹ nhàng xuống giường mở cửa đi ra ngoài.

Tô Nhuyễn Nhuyễn: ?

Thì ra đi nhà vệ sinh à.

Không đúng lắm, trong phòng cũng có mà?

Tô Nhuyễn Nhuyễn lập tức mở mắt ra, lén lút cùng đi ra ngoài.

Phòng khách, Đoạn Trân mặc cái áo ngủ bằng tơ lụa mỏng, đang uống rượu.

Tô Nhuyễn Nhuyễn nghiêng đầu ghé vào hành lang lầu, xuyên qua khe nhỏ của lan can, nhìn thấy Lục Thời Minh thong thả ung dung đi xuống, hình như là chuẩn bị đi vào bếp.

Không nghĩ tới Đoạn Trân mở miệng, gọi hắn lại.

"Lục Thời Minh."

Khuôn mặt đẹp đẽ diễm lệ, phong cách hoàn toàn khác với Tô Nhuyễn Nhuyễn.

Áo ngủ tơ lụa trên người mở ra, ẩn hiện một chút da thịt mới bị yêu thương qua.

Đoạn Trân có chút say.

Cô nhớ tới thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy Lục Thời Minh.

Lúc ấy người đàn ông này ăn mặc đơn giản, áo sơ mi trắng cùng quần đen, cổ áo nghiêm cẩn cài đến tận trên cùng.

Hắn đứng bên cạnh Trương Chí Hạo, hoàn toàn đem diện mạo vốn có chút đẹp đẽ của Trương Chí Hạo lập tức bị đạp vào trong bùn đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!