Chương 3: (Vô Đề)

Thời điểm tới siêu thị nhỏ kia, Tô Nhuyễn Nhuyễn bị sự rầm rộ bên trong làm cho sợ ngây người.

Thế nào mà lại có một đám tang thi chen chúc nhau như đang tranh đồ hộp thế kia?

Tô Nhuyễn Nhuyễn nhón chân, sau đó phát hiện kỳ thật chỉ có một góc của siêu thị xuất hiện rất nhiều tang thi, còn lại chung quanh đều vô cùng trống trải.

Tô Nhuyễn Nhuyễn cảm thấy bên kia chắc có thứ tốt nào đó hấp dẫn tang thi.

Sau khi tiến lại gần, cô mới phát hiện cái này thật sự là thứ tốt.

Một tang thi nam ăn mặc tây trang dính máu, thân cao chân dài, khuôn mặt tuấn mĩ, giờ phút này vẻ mặt lại cực kì vặn vẹo mà dí sát vào cửa kính thủy tinh, bị một nhóm tang thi khác ép đến sắp thành cái bánh kẹp.

Nếu không phải Tô Nhuyễn Nhuyễn có con mắt tinh tường biết dò trai đẹp, nhất định cô sẽ nhìn không ra được.

Thì ra tang thi cũng có gu thẩm mĩ nha.

Một nhóm tang thi nữ tre già măng mọc, chen lấn xô đẩy nhau lao vào tang thi nam kia, hết gãi lại sờ soạng rồi đến đè ép, đối diện góc đó là mấy tang thi nam ủy khuất chen chúc thành một nhóm.

"Ngao ô ô..

[ đừng có mẹ nó mà chen vào đây ]"

"Ngao ô ô..

[ siêu thị lại không phải nhà ngươi mở, thích chen đấy thì làm sao ]"

Ngay sau khi Lục Thời Minh đặt một chân xuống đất dựng xe máy điện, thong thả ung dung đem chiếc mũ bảo hiểm trên đầu tháo ra, động tác của đám kia tang thi nữ đột nhiên dừng lại.

Tô Nhuyễn Nhuyễn nghĩ, nhất định mấy con tang thi này ngửi thấy mùi thịt người mới mẻ nên quyết định tiến hành công kích đây mà.

Đến đây đi, đến đây đi, khiến cho cô cảm nhận được sự tàn khốc của thế giới này đi!

Tô Nhuyễn Nhuyễn ưỡn ngực, dũng cảm đối mặt với tang thi.

Các tang thi nữ điên cuồng rống giận, ánh mắt xuyên qua Tô Nhuyễn Nhuyễn, nhắm trúng mục tiêu là Lục Thời Minh đứng sau cô.

Vị tang thi nam đẹp trai ban nãy lúc này đã bị mấy cô nàng kia bước chân dẫm lên.

Tô Nhuyễn Nhuyễn: Ai, không phải, thịt của cô tươi ngon như vậy, các người chẳng lẽ không có ý tưởng làm chuyện kia một chút hay sao?

Tô Nhuyễn Nhuyễn thử lộ ra một đoạn cánh tay của mình, ngay sau đó bị Lục Thời Minh tri kỷ kéo xuống, thuận tiện cài lại cổ tay áo cho cô.

"Nhuyễn Nhuyễn em chú ý một chút, đừng để bị cảm nhiễm."

Tô Nhuyễn Nhuyễn ủy khuất bẹp miệng, cô cảm thấy chính mình bị tang thi vũ nhục.

Các người rõ ràng đều là kẻ mù! Đều đã chết hết rồi sao mà vẫn còn thích ngắm trai đẹp như vậy chứ!

Chẳng lẽ chỉ cần cứ ngửi ngửi là có thể phát hiện đẹp hay không đẹp!

Tô Nhuyễn Nhuyễn trừng mắt, sau đó nhích nhích lại gần phía người Lục Thời Minh.

Ở nơi mạt thế dơ bẩn này, trên thân thể người đàn ông phảng phất mang theo chút hương thơm thanh lãnh.

Giống như một nắm tuyết mịn mùa đông, thổi một hơi gió lạnh vào ngày hè.

"Ngao ô ô ô.."

Mấy con tang thi trong siêu thị lúc này đã gấp không chờ nổi muốn nếm thử hương vị của trai đẹp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!