Chương 25: (Vô Đề)

Lục Thời Minh ngồi trong không gian tuyệt đẹp giống như tiên cảnh của mình, nhìn thân thê Tô Nhuyễn Nhuyễn giống như xác chết nằm rạp trên mặt đất.

Cư nhiên..

lại nhảy xuống cùng với anh sao? Chẳng lẽ muốn cứu anh?

Nếu hiện tại Tô Nhuyễn Nhuyễn còn tỉnh, nhất định cô sẽ khóc lóc thảm thiết mà nói không phải.

Chỉ là lúc cô chạy tới đột nhiên bị vấp ngã, sau đó tiện đà nhào vào long ngực anh mà thôi.

Lục Thời Minh vén cổ tay áo lên, cho cánh tay vào trong linh tuyền lắc lắc, dấu cắn trên cổ tay anh lập tức biến mất.

Kỳ thật anh đã tự cắn mình.

Lục Thời Minh đã sớm phát hiện Trịnh Thụ trói mấy con tang thi từng trở thành mồi nhử lại, sau đó nhét vào trong xe.

Vừa rồi khi Trịnh Thụ bảo anh đi ra ngoài, anh cũng đã đoán được Trịnh Thụ muốn làm gì.

Lại không nghĩ rằng Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng sẽ muốn ra ngoài với anh.

Đầu ngón tay thiếu niên lướt qua gò má Tô Nhuyễn Nhuyễn.

Móng tay được cắt gọn gàng, trắng nõn lại lộ ra chút hồng hồng, nhẹ nhàng lướt qua gò má trắng mềm của Tô nhuyễn Nhuyễn, để lại một vệt máu dài.

Vết máu kia chảy từ thái dương của Tô Nhuyễn Nhuyễn xuống, tích tụ lại chỗ vành tai cô.

Nhè nhẹ từng đợt giống như bạch ngọc điểm máu.

Dường như cô bị đau.

Tô Nhuyễn Nhuyễn rầm rì một tiếng nhưng cũng không tỉnh lại.

Lục Thời Minh trầm mặc nhìn Tô Nhuyễn Nhuyễn thật lâu, sau đó xách cô lên, túm lấy cổ áo phía sau rồi rồi ném vào linh tuyền khuấy qua khuấy lại, sau đó lại khuấy qua khuấy lại chẳng khác gì đang cho đồ ăn vào nhúng lẩu.

Khuấy từ đầu đến chân.

Tô Nhuyễn Nhuyễn cảm thấy mình đang mơ một giấc mơ.

Trong giấc mộng đó cô biến thành một cây củ cải trắng.

Là loại có dây tua màu xanh.

Cô bị người ta nắm lấy dây tua, cho vào nước lẩu khuấy qua khuấy lại, rồi xoa xoa.

Làm một cây củ cải trắng, cô muốn hút một ngụm không khí nhưng cuối cùng lại bị ép rót vài ngụm canh vào miệng.

Phi! Uống còn khá ngon!

Tô Nhuyễn Nhuyễn không biết bản thân đã uống bao nhiêu nước canh, chờ đến khi cô tỉnh lại liền nhìn thấy khuôn mặt phóng đại của Nghê Dương.

"..."

"Đồ ngu ngốc." Nghê Dương đập một phát vào đầu cô.

Đồ ngu Tô Nhuyễn Nhuyễn lập tức cảm thấy đầu mình ong ong.

"Cháy tới nơi rồi mà cô còn ngủ như thế được à!"

Nếu không phải Lục Thời Minh kịp thời phát hiện, hôm nay bọn họ sẽ biến thành thịt người nướng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!