Sở dĩ nữ phụ nguyên gốc đẩy Lục Thời Minh đẩy vào đôi tang thi đó, nguyên nhân chính là khi hai người họ đang nắm tay chạy vào khu căn cứ sinh tồn, chuẩn bị mở ra những tháng ngày sinh hoạt tốt đẹp, đột nhiên nữ phụ nguyên gốc phát hiện trên người Lục Thời Minh có vết thương giống như từng bị tang thi cắn.
Lúc ấy bọn họ đang đứng trên thùng đựng hàng.
Không gian tối đen như mực, gió lớn cuồn cuộn gào rít, phía dưới đều là tang thi xếp thành từng đôi một.
Cửa lớn của khu căn cứ sinh tồn đã dần gần trong gang tấc.
Binh lính võ trang cũng đã phát hiện bọn họ, chuẩn bị chạy tới cứu viện.
Người thiếu niên vì bảo vệ cho người thiếu nữ ấy, đều đã đem tất cả số đồ ăn còn lại cho cô.
Người thiếu niên tuấn mĩ thon gầy lúc đầu, nay sắc mặt xanh trắng, tái nhợt như tờ giấy.
Nhưng dù vậy cũng không che dấu được vẻ đẹp như trân châu kim cương tỏa sáng.
Nhưng mọi thứ so với sự sống trước mắt đều chỉ nhỏ bé như thế mà thôi.
Nữ phụ nguyên gốc ở trước mặt người khác là một đóa hoa sen trắng thánh mẫu.
Nhưng khi ở trước mặt Lục Thời Minh, cô lại không chút do dự đẩy hắn xuống.
Thân thể yếu ớt như tờ giấy của người thiếu niên cứ thế rơi vào đôi tang thi gần đó, nháy mắt đã bị bao phủ.
Nữ phụ nguyên gốc quỳ gối nơi đó, khóc đến rơi lệ đầy mặt.
Tô Nhuyễn Nhuyễn xin gọi đó chính là nước mắt cá xấu.
Kỳ thật sau khi nam chính trọng sinh, cũng đã từng cho cô ta cơ hội.
Vẫn là ở chỗ thùng đựng hàng đó,
Vẫn là đôi tang thi đang rì rầm ấy.
Nữ phụ nguyên gốc nhìn thấy trên cổ tay Lục Thời Minh có vết cắn, cô ta cũng không hỏi một tiếng nào mà quyết đinh lựa chọn con đường kiếp trước.
Nhưng điều không giống nhau chính là, Lục Thời Minh cũng kéo cô ta xuống theo.
Lục Thời Minh có không gian.
Nữ phụ nguyên gốc lại không có.
Khi Lục Thời Minh bị tang thi vây quanh đã nhanh chóng trốn vào trong không gian, kích phát ra dị năng mạnh mẽ.
Mà nữ phụ nguyên gốc lại trở thành món ăn trong bữa tiệc đứng của tang thi.
Kỳ thật Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng nên đẩy Lục Thời Minh vào đôi tang thi đó, sau ấy nam chính sẽ kích phát ra dị năng Bá Vương kia, sau đó nữa cô sẽ an tâm mà qua đời.
Chỉ tiếc nơi này cũng không có tang thi, cũng không có thùng đựng hàng.
Tô Nhuyễn Nhuyễn ưu thương ngẩng đầu góc bốn mươi lăm độ nhìn lên trời, sau đó đụng vào cằm Lục Thời Minh.
Thiếu niên che miệng, cô thấy má chảy ra qua khe hở từ kẽ tay anh.
Tô Nhuyễn Nhuyễn: ! Cô không có cố ý!
"Mùi máu tươi sẽ dẫn tang thi tới." Không biết Trịnh Thụ chạy đến từ nơi nào, trực tiếp chỉ vào Lục Thời Minh, nói: "Cậu mau ra ngoài rủa sạch đi."
Bên ngoài đen thùi lùi, tên tay trói gà không chặt như Lục Thời Minh đi một mình ra ngoài không phải sẽ trở thành thức ăn cho tang thi hay sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!