Chương 23: (Vô Đề)

Một bên miệng cô há to nhưng vì quá sợ hãi mà không phát ra âm thanh được.

Một bên cô chạy ra ngoài, thuận tiện lấy hai chân dùng sức nhảy thật mạnh lên ván cửa biểu đạt cho sự hoảng sợ của chính mình.

Trịnh Thụ bị dẫm đến thiếu chút nữa ngất đi.

Tô Nhuyễn Nhuyễn chạy ra khỏi WC.

Đụng vào một người.

Người đàn ông khoác cái ba lô nhỏ rách nát của anh, dựa vào ven tường.

Thân hình đĩnh bạt, lộ ra loại khí chất lười biếng.

Đầu ngón tay kẹp một điếu thuốc lá đã được châm lửa, tàn thuốc cháy lên, sáng sáng tối tối, mơ hồ khuôn mặt tiểu bạch kiểm tuấn mỹ văn nhã của người đàn ông.

"Làm sao vậy?"

Anh bước tới.

Gương mặt kia nửa ẩn ở trong bóng tối, Tô Nhuyễn Nhuyễn xem đến trong lòng run sợ một trận.

"Có có có biến thái.."

"Ở đâu?"

Sắc mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn tái nhợt, run run rẩy rẩy chỉ hướng WC nữ.

Sau đó ý đồ mang Lục Thời Minh vào bên trong.

Lục Thời Minh đứng ở cửa, duỗi tay vỗ vỗ mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn.

"Đây là nhà vệ sinh nữ."

Tô Nhuyễn Nhuyễn kiên định nói: "Vậy lần sau em theo anh vào nhà vệ sinh nam."

Lục Thời Minh: .

Trong nhà vệ sinh tựa hồ có động tĩnh.

Mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn càng trở nên trắng bệch.

Lục Thời Minh do dự nửa khắc, anh lấy ra một cái khăn che lại miệng mũi mình, sau đó đi vào.

Tô Nhuyễn Nhuyễn như chú chim cút nhỏ cầm góc áo của Lục Thời Minh, đi theo phía sau anh.

Sau đó thật cẩn thận lộ ra nửa cái đầu nhỏ.

Trong nhà vệ sinh ngoại trừ phiến cửa bị Tô Nhuyễn Nhuyễn đá hư, còn lại cũng chẳng có cái gì.

Lục Thời Minh dùng ánh mắt ý bảo Tô Nhuyễn Nhuyễn: Không có.

Tô Nhuyễn Nhuyễn ủy khuất nói: "Có thể do em nhìn lầm rồi."

Lục Thời Minh gật đầu, đang chuẩn bị đi, cánh tay của cô lại kéo lấy anh.

"Em, em còn chưa đi vệ sinh đâu."

Lục Thời Minh vẫn không nói gì, như cũ dùng ánh mắt ám chỉ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!