Trời đã sáng, Nghê Dương nhìn Tô Nhuyễn Nhuyễn đang gặm bánh mì ngon lành ở bên cạnh, đó dự tới cạnh Lục Thời Minh.
"Ngốc bạch ngọt..
Cô ấy thành niên rồi nhỉ?"
Ánh mắt Lục Thời Minh liếc Nghê Dương một cái.
Nghê Dương ho nhẹ một tiếng: "Nếu chưa thành niên tới nói thì cậu đang phạm pháp.."
À, không đúng, hiện tại đã là mạt thế.
Việc này giờ đây cũng không bị cho là phạm pháp.
Nhưng mà, cặp mắt phượng kia của Nghê Dương đều trợn tròn: "Không phải là sự thật chứ.."
Tô Nhuyễn Nhuyễn lớn lên quá non.
Nhìn giống như vị thành niên.
"Thành niên rồi." Thanh âm Lục Thời Minh thanh lãnh nói: "Mười chín tuổi."
Nghê Dương theo bản năng gật đầu, sau đó lại hỏi: "Còn cậu?"
"Hai mươi."
Tuổi còn quá trẻ.
Cô đều đã hai mươi lăm.
Nghê Dương duỗi tay xoa xoa mặt mình sau đó đi đến bên người Tô Nhuyễn Nhuyễn, móc ra một hộp sương bảo bảo Bối Bối trong túi cô
Tô Nhuyễn Nhuyễn: ! Cô cướp đồ tôi!
Nghê Dương hạ giọng nói: "Đừng cho là tôi không biết cô cũng trộm từ nơi đó của Lục Thời Minh."
Tô Nhuyễn Nhuyễn: Anh anh anh.
Bảo dưỡng xong làn da hai mươi lăm tuổi của chính mình, Nghê Dương cảm thấy mỹ mãn đi rồi.
Tô Nhuyễn Nhuyễn: Ủy khuất.
* * *
Bởi vì tang thi triều lần trước, cho nên xe võ trang tuổi đã già xảy ra chút vấn đề.
Mọi người chỉ có thể tiếp tục ở lại chỗ này đóng quân, sau đó chờ khi xe võ trang được sửa chữa xong rồi mới tiếp tục lên đường.
Trong mấy ngày chờ đợi này, Tô Nhuyễn Nhuyễn phát hiện luôn có dây đằng bị đứt gãy xuất hiện trong quần áo mình.
Ngay từ đầu cô cũng không để trong lòng lắm, sau đó khi nhìn đến cánh tay làm bằng căn dây đằng mà Trịnh Thụ đang múa may kia, đột nhiên trong đầu cô loé lên suy nghĩ.
Đống dây đằng này không phải của Trịnh Thụ chứ..
Tô Nhuyễn Nhuyễn ngước mắt, nhìn về phía Trịnh Thụ.
Cùng lúc đó Trịnh Thụ cũng nhìn qua.
Mấy ngày nay, mọi người đều hành động tập thể.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!