Mọi người trở lại khu vực gần chỗ xe võ trang.
Trịnh Thụ đang ngồi trong xe võ trang thở dốc.
Trải qua trận tang thi triều lớn này, hiện tại hắn càng như một khối thây khô, bị rút cạn hơi nước.
Trạng thái của mấy binh lính võ trang bên người cũng không khác gì.
Toàn bộ xung quanh đều là mấy nhánh cây lớn bị đứt tán loạn chất đống.
Rơi trên mặt đất, còn đang hấp hối mấp máy.
Lục Thời Minh cõng Tô Nhuyễn Nhuyễn, ngồi xổm xuống.
Hai chân Tô Nhuyễn Nhuyễn tách ra chạm đất, tạo thành chữ mở.
Người anh em à, trước khi thả tôi xuống có thể báo trước một tiếng được hay không chứ.
Cẳng chân Tô Nhuyễn Nhuyễn run rẩy, nỗ lực khép lại.
Lục Thời Minh nhặt một viên hạt giống màu xanh lên, nghiêng đầu nghĩ nghĩ, khép lại bàn tay.
Đến khi mở ra đã không còn bóng dáng của viên hạt giống kia.
Tô Nhuyễn Nhuyễn: Tại sao anh lúc nào cũng thích nhặt mấy thứ kỳ kỳ quái quái như thế.
Sợ tang thi lại công kích một lần nữa, lập tức mọi người liền tìm kiếm địa phương dễ thủ khó công rồi tu chỉnh lại, sau đó tiến hành kiểm kê số lượng người.
Đội Trịnh Thụ tổn thất vô cùng thảm trọng.
Đội áo lông chồn giả..
Một người cũng không thiếu.
Đội áo lông chồn giả khóc lóc thảm thiết, đây là kiểu vận khí gì a!
Mọi người đều rất mệt.
Gặm xong màn thầu cứng ngắc, tiếp đó sôi nổi đi vào giấc ngủ.
"Anh lấy một chút rượu thuốc xoa chân cho em liền sẽ đỡ hơn thôi."
Trong một góc, ống quần to rộng của thiếu nữ bị kéo cao lên, lộ ra một đoạn cẳng chân trắng nõn lại mảnh khảnh.
Ở trong ánh trăng sáng mờ lại oánh bạch như ngọc, ngay cả ngón chân đều có màu hồng phấn xinh xắn.
Bàn tay trắng mượt đẹp đẽ của người đàn ông nhẹ nhàng nâng đôi chân ngọc tinh xảo kia lên.
Thân thể hắn hơi nghiêng ngăn trở tầm mắt của những người khác.
Hắn nhìn kỹ xuống phía dưới, chỗ mắt cá chân có hơi sưng đỏ nhưng không nghiêm trọng lắm.
Đôi tay Lục Thời Minh đổ rượu thuốc, sau đó nắm lấy mắt cá chân tinh tế của cô, dùng sức nhấn một cái.
"A! Ô.."
"Suỵt."
Lục Thời Minh nhét một cái khăn lông vào trong miệng Tô Nhuyễn Nhuyễn, nói: "Nhuyễn Nhuyễn, yên tĩnh chút đi, em đừng để tang thi kéo đến." Dừng một chút, sau đó lại nói: "Mọi người đều đang ngủ, đừng đánh thức bọn họ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!