Chương 17: (Vô Đề)

Lần này dị năng phải đi ra ngoài đổi dầu thô và tìm kiếm vật tư chính là Trịnh Thụ.

Hắn trực tiếp liền vươn ngón tay chỉ Lục Thời Minh.

Sau đó khi nhìn lướt qua danh sách được đưa lên, thần sắc hơi giật mình.

"Tại sao lại có Tô Nhuyễn Nhuyễn?"

"Cô ta tự mình báo danh."

Nói đến tên của kẻ ngốc này, vẻ mặt người đưa danh sách lại đây cực kì hâm mộ: "Tôi có nghe nói nha, là do cô ta luyến tiếc bạn trai mình, vì thế muốn cùng đi.

Mỹ nhân xinh đẹp như vậy, thật đáng tiếc mà.

Nhưng mà bạn trai cô ta đúng thật không tồi đâu."

Giá trị nhan sắc truyền kì của đôi người yêu này sớm đã lan xa trong khu căn cứ sinh tồn.

Sắc mặt Trịnh Thụ thay đổi đến cực kỳ khó coi, lập tức dùng mười ngón tay làm bằng dây đằng của chính mình xé nát trang giấy.

Nhìn thấy Trịnh Thụ tức giận, nét mặt người đàn ông kia hoảng sợ muốn chạy trốn nhưng vẫn không tránh thoát được mà bị dây đằng kia kéo lại bóp chết.

"Đây là tang thi, ném ra ngoài."

Sắc mặt Trịnh Thụ tối tăm nói với binh lính võ trang ngoài cửa.

Binh lính võ trang nơm nớp lo sợ tiến vào, kéo thi thể người đàn ông đi ra ngoài.

Ở chỗ này, dị năng giả chính là trời.

Nói ngươi là tang thi, ngươi chính là tang thi.

* * *

Trịnh Thụ chọn Lục Thời Minh.

Tô Nhuyễn Nhuyễn tự nguyện báo danh.

Còn Nghê Dương sau khi nhìn thấy danh sách, không lên tiếng, trầm mặc xoay người, cũng tự nguyện gia nhập.

Cô nói: "Cũng không phải do tôi sợ các người chết ở bên ngoài, chỉ là muốn tham gia mà thôi."

"À, ra vậy." Tô Nhuyễn Nhuyễn nghiêng đầu, cặp mắt to đựng đầy nước kia nhìn lại, thanh triệt thấy đáy, sạch sẽ không có một tia bụi bặm.

Giống hai viên bi thủy tinh tuyệt đẹp.

Nghê Dương thấy ảnh ngược của chính mình bên trong đó.

Cô vung bàn tay lên, đập một cái lên trên đầu Tô Nhuyễn Nhuyễn, sau đó ném cho cô một cái chủy thủ: "Bên ngoài rất loạn, đến lúc đó có khả năng tôi không bảo vệ được cô.

Cô phải học cách tự bảo vệ bản thân mình."

Đôi tay Tô Nhuyễn Nhuyễn loạn quơ quơ, có ý muốn nhận tiếp thanh chủy thủ kia.

Chủy thủ theo mấy cái tay tiện nghi cùng thủ pháp lung tung của cô, xem kẽ qua đó mà rơi xuống trên mặt đất.

Nghê Dương: "Ngu xuẩn! Ngay cả một cái chủy thủ cũng không bắt được! Cô có khả năng gì? Rốt cuộc cô có khả năng gì chứ?"

Tô Nhuyễn Nhuyễn ủy khuất nói: "Có thể ăn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!