Lục Thời Minh cùng Nghê Dương đều lựa chọn không nói dị năng của mình ra.
Bọn họ giao nộp vật tư lên trên, chờ đợi đến lượt kiểm tra của mình.
Quần áo của Lục Thời Minh quần áo bị Tô Nhuyễn Nhuyễn làm rách.
Hắn đổi một bộ vận động nửa cũ có màu xám bạc.
Thân cao chân dài khoác bao trên hai vai đứng ở nơi đó, không biết đã hấp dẫn bao nhiêu ánh mắt của mọi người xung quanh.
Thậm chí ngay cả mấy nữ binh lính đang kiểm tra thân thể của nữ giới đều không nhịn được phải ló đầu ra ngoài.
Trái lại là Tô Nhuyễn Nhuyễn mặc bộ quần áo của Đoạn Trân.
Nguyên bản là màu trắng, hiện tại liền biến thành bộ quần áo vận động dính đầy màu bùn lầy, vô cùng đáng thương đứng bên người Lục Thời Minh, giống như đứa trẻ con cùng trẻ nhà hàng xóm tham gia chơi bùn.
Chỉ có gương mặt kia còn tính sạch sẽ.
Đột nhiên, Lục Thời Minh duỗi tay, thay Tô Nhuyễn Nhuyễn đội mũ choàng lên.
Mũ choàng rất lớn, lỏng lẻo bao bọc hơn nửa khuôn mặt của Tô Nhuyễn Nhuyễn.
Chỉ lộ ra cái cằm bên dưới vừa trắng nõn lai tinh xảo.
Giống hệt bạch ngọc, oánh nhuận oánh nhuận.
Lục Thời Minh lôi chai nước ra, đút cho Tô Nhuyễn Nhuyễn ngụm.
Thuận tiện lau lau khuôn mặt một phen.
Vốn dĩ Tô Nhuyễn Nhuyễn đang đầu váng mắt hoa, đột nhiên cảm giác thân thể mình thoải mái lên rất nhiều.
Như một người lữ hành gặp ốc đảo trên sa mạc cằn cỗi hoang vắng.
Quả nhiên nước chính là nguồn sống của sinh mệnh nha.
Tô Nhuyễn Nhuyễn bẹp bẹp miệng, ôm chai nước uống lên vài hớp.
Nghê Dương liếm liếm đôi môi khô khốc: "Cho tôi một ngụm nước đi."
Lục Thời Minh móc chai nước từ trong ba lô ra.
Nghê Dương nói: "Tôi uống phần nước dư lại của ngốc bạch ngọt là được."
Lục Thời Minh nói: "Cái chai kia là đồ chuyên dụng của Nhuyễn Nhuyễn."
Tô Nhuyễn Nhuyễn: ? Ơ, tại sao cô lại không biết chuyện này.
Nghê Dương nhìn Tô Nhuyễn Nhuyễn một cái, trong ánh mắt đều là mấy chữ "Mạt thế đã tới rồi mà cô còn ra vẻ như vậy".
Tô Nhuyễn Nhuyễn: ? Tôi cảm thấy hình như có tuyết rơi tháng sáu.
Nghê Dương cầm chai nước khác lên uống.
Bên kia, Lục Thời Minh quang minh chính đại ngửa đầu, uống hết chỗ nước Tô Nhuyễn Nhuyễn dư lại.
Tô Nhuyễn Nhuyễn: ? Nói tốt là đồ chuyên dụng của tôi đâu?
Người đàn ông cười, văn nhã tuấn tú, gió mát trăng thanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!