Xe, tự nhiên vẫn là không có xe.
Ba người sáu chân, hai chú chó tám cái chân.
Chen chúc trên một chiếc xe vùng núi, lung lay đuổi theo xe võ trang phía trước.
Lúc này xe võ trang đang được sửa chữa.
Tuy rằng trạng thái của Vương Căn nhìn thật không tốt, nhưng cư nhiên dị năng của hắn không mất đi hiệu lực.
Ba người tránh ở bên cạnh.
Hai tròng mắt Nghê Dương nhíu lại, làm ra một cái quyết định lớn mật: Cướp xe.
"Ai đi đối phó Vương Căn?"
Nghê Dương nhìn lại, quét một vòng hai con gà bé yếu ớt, lại xem một con tang thi khuyển và một con chó con đang đào hố lấp phân.
Cô nắm chặt khẩu súng trong tay: "Tôi đi."
"Vậy ai đối phó những binh lính võ trang kia?"
Nghê Dương: "..
Tôi đi."
"Vậy ai chạy đến cướp xe?"
Nghê.
Biểu tình dần dần khó coi.
Dương: "..
Tôi."
"Thế lại, ai lái xe?"
Nghê.
Mặt vô biểu tình.
Dương, "Tôi."
Nghê Dương cảm thấy chính mình quá khó khăn.
Rốt cuộc vì cái gì mà cô lại cùng hai còn gà yếu này kết nhóm cơ chứ?
Hai chú gà nhu nhược bài bản ngồi xổm trong bụi cỏ, chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp nhìn cô.
Nghê Dương cảm thấy hiện tại mình chẳng khác nào vác trên vai vận mệnh trở thành gà mái đơn thân nuôi con.
Cô thở dài một tiếng, "Các người yên lặng chờ tôi ở chỗ này."
Tô Nhuyễn Nhuyễn đột nhiên duỗi tay, túm chặt góc áo Nghê Dương: "Tất cả người xấu đều sẽ bị năm đạo sấm sét của trời giật chết."
Trên mặt Nghê Dương lộ ra nụ cười nhạo: "Cô nghĩ đang quay phim truyền hình đấy à.."
Nói đến một nửa, đột nhiên sắc mặt Nghê Dương trở nên thập phần cổ quái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!