Chương 13: (Vô Đề)

Ai, là ai lại tóm cổ cô?

À, thì ra là nam chính.

Còn có thể làm sao bây giờ chứ, tha thứ cho hắn thôi.

Vẻ mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn sống không còn gì luyến tiếc nhìn Nghê Dương bắt đầu trổ tài kỹ năng lái xe điêu luyện, đem tiểu bảo bối của cô đâm chết tan tác mỗi đứa một phương.

Cá mặn thương tâm JPG.

* * *

Thể chất của dị năng giả tốt hơn nhiều so với người bình thường.

Tuy rằng Vương Căn là thái giám, nhưng hắn vẫn có dị năng.

Ngay trong thời khắc nguy cấp như thế, lập tức Vương Căn liền biến thành người tiên phong chạy trốn đầu tiên đi mở đường.

Thậm chí còn phá tung vài chiếc xe tư gia phía trước.

Xe võ trang của Vương Căn rất lớn, quét ngang gần hết mọi vật cản đằng trước.

Xe Nghê Dương chạy tới cùng đồng hành, một đường mạo hiểm lại kích thích.

Tô Nhuyễn Nhuyễn ghé đầu vào thành cửa sổ xe, nhìn thấy xa xa phía trước hình như có gì đó phát ra ánh sáng.

"Nghê Dương, cô xem kìa, đằng trước có đồ vật sáng lấp lánh.."

"Sáng mẹ cô..

Cúi đầu!"

Nghê Dương còn chưa nói lời thô tục xong, đột nhiên nổi giận gầm lên một tiếng.

"Phanh" một tiếng vang lớn, kính chắn gió vỡ vụn.

Nghê Dương lắc lắc bột phấn thủy tinh trên người, ngực hơi đau.

Vừa rồi nếu không phải ngốc bạch ngọt nhắc nhở, chắc chắn viên đạn kia sợ là sẽ nằm trên mặt cô.

"Vương Căn cái con chó không có mẹ nuôi!"

"Phanh" một tiếng, lại một tiếng súng vang lên.

Lốp săm của bọn họ liền nổ.

Xe bắt đầu không chống đỡ được lắc lư loạng choạng trái phải.

Nghê Dương sửng sốt một chút, sau đó chửi ầm lên.

Lục Thời Minh duỗi tay đè đầu Tô Nhuyễn Nhuyễn xuống.

Tay người đàn ông vừa to vừa lạnh, sức lực lớn kinh người.

Cả khuôn mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn bị đè ép trên băng ghế dựa bằng da, thiếu chút nữa hít thở không thông bỏ mình.

"Ưm ưm ưm.."

"Đừng sợ, Nhuyễn Nhuyễn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!