Chương 12: (Vô Đề)

"Ừ, nó tương đối sợ người lạ." Tiếu Trệ thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói: "Em ấy tên Tiếu Bảo Bảo."

"Tiểu Bảo Bảo?"

"Là Tiếu." Sau đó dừng lại một chút, Tiếu Trệ tự giới thiệu nói: "Tôi là Tiếu Trệ."

Tiếu Trệ!

Tô Nhuyễn Nhuyễn nhớ ra rồi, người này còn không phải là tuyển thủ hạt giống đệ nhất vai ác kiêm nam phụ bi tình trong nguyên văn có ái hận gút mắt với nữ chính, cuối cùng kết cục của hắn chính là bị nam chính đánh nát đầu ư!

Hắn còn không phải là chú heo nhỏ bị trêu chọc thành "Vai ác đáng quý hiện tại", sau đó bị người đọc đặt cho cái tên thân thiết là Tiếu tiểu trư sao?

"Chúng tôi còn có việc, xin phép đi trước." Tựa hồ Tiếu Trệ không muốn qua lại cùng với nhiều người, lập tức hắn bế cậu em trai nhỏ lên rồi xuyên qua đám người rời đi.

Vương Căn phát ra một tiếng cười nhạo.

Vẻ mặt Nghê Dương tiếc nuối, sự thất vọng như muốn xuyên qua bóng dáng dày rộng của Tiếu tiểu trư.

* * *

Thời điểm tới tiệm thuốc, thời gian cũng đã không còn sớm.

Lập tức sẽ sắp đến lúc trời tối, thời gian mà tang thi thích hoạt động.

Đối với việc giờ giấc đảo lộn hết lên này của bọn tang thi thích thức đêm, Tô Nhuyễn Nhuyễn cảm thấy bản thân phải biết phối hợp một chút với chúng nó, không thì thật quá phí phạm rồi.

"Tô Nhuyễn Nhuyễn, cô đi lấy thuốc." Nghê Dương chỉ huy nói.

Tô Nhuyễn Nhuyễn ôm cái bao nhỏ dắt theo mấy chú chó, ngồi xổm trước kệ thủy tinh, chậm rì rì lấy thuốc.

Lục Thời Minh đeo cái bao rách trên lưng, đi vào phòng dự trữ của tiệm thuốc.

Vương Căn không chút để ý lén lút đi theo phía Lục Thời Minh, hai mắt nguy hiểm nheo lại.

Lục Thời Minh rũ đầu đi đến một góc, đưa lưng về phía Vương Căn, không biết đang nhìn thứ gì trong tay, vật đó cứ phát ra thanh âm "Lạch cạch, lạch cạch".

Vương Căn cười lạnh một tiếng: "Lục Thời Minh, tao khuyên mày nên thức thời một chút, để tao còn giữ một cái mạng lại cho mày."

Người đàn ông không nói gì, vẫn như cũ ngắm nghía đồ vật trong tay mình.

Khu vực người đàn ông đứng khá tối, trước người hắn mơ hồ loé lên một chút ánh sáng..

Vừa mờ mịt tối tăm, ở trong bóng đêm lại càng quỷ dị mà âm trầm.

Vương Căn nhìn con gà yếu ớt phía trước, thấy hắn dầu muối không ăn lập tức liền nổi giận, ngay sau đó bất ngờ tung ra dị năng công kích đối phương.

"Mày đi chết đi!"

"Rầm" một chút, ánh lửa nổi lên khắp bốn phía.

Bên ngoài, thần sắc của mọi người căng chặt, theo bản năng chạy vọt vào bên trong.

Một loạt tiếng kêu thảm thiết truyền đến.

Tô Nhuyễn Nhuyễn vừa chuyển đầu liền nhìn thấy có một người từ bên trong lao ra, nửa thân hắn bị ngọn lửa bao bọc.

Cái gì vậy!

Sau đó cô ngửi được mùi khét nồng nặc bay đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!