Tô Nhuyễn Nhuyễn xoa tay hầm hè, còn chưa kịp chạy vào tham gia, đột nhiên đã bị người nào đó bóp chặt lấy sau gáy.
Là ai! Ai lại bóp cái cổ yếu ớt của cô!
Tô Nhuyễn Nhuyễn ngửa đầu nhìn.
Sau đó cô thấy Lục Thời Minh không biết khi nào đã đứng ở phía sau mình.
Giờ phút này hắn đang túm lấy cổ áo Tô Nhuyễn Nhuyễn, vẻ mặt ôn nhu kéo cô trở về.
Một bên kéo, một bên nói chuyện, "Nhuyễn Nhuyễn, chúng ta hiện tại phải vào tiệm thuốc, cùng đi với anh nào.
Một mình em ở chỗ này anh không yên tâm lắm."
Tôi thực yên tâm.
Nhưng phản kháng không có hiệu quả, Tô Nhuyễn Nhuyễn vẫn bị túm đi ra ngoài.
Tiệm thuốc cách siêu thị khoảng mười phút đi bộ.
Nghê Dương đề nghị không cần lái xe, bởi vì cô biết có một con đường nhỏ có thể thông đến đó.
So với việc lái xe chạm mặt tang thi chơi trên đường lớn rồi tông vào, còn không bằng đi đường nhỏ ít người qua lại cho thoải mái.
Mọi người nhất trí đồng ý.
"Ai, tôi không.."
Lục Thời Minh đè cánh tay nhỏ của Tô Nhuyễn Nhuyễn xuống.
Tô Nhuyễn Nhuyễn bị bắt đồng ý, ôm chú chó con, dắt tang thi khuyển, vẻ mặt có ủy khuất mà không dám nói.
Ngoại trừ Nghê Dương, Lục Thời Minh và Tô Nhuyễn Nhuyễn cùng đi, còn có Vương Căn và hai tên tùy tùng của hắn.
Tổng cộng có sáu người và hai con chó, chen nhau đi vào hẻm nhỏ.
Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn hẻm nhỏ vắng tanh không một bóng người, vô cùng đau đớn nhớ thương tiểu đồng bọn tang thi yêu dấu của cô.
Đột nhiên cô quan sát thấy một đôi giày của trẻ em lúc này đang bay bay ở giữa không trung.
Là loại giày có màu trắng trắng hồng hồng.
"Nơi đó có người!"
"Nhất định là nơi đó đặt bẫy.."
Lời Nghê Dương còn chưa dứt, Tô Nhuyễn Nhuyễn lại tiếp tục anh dũng xông ra.
Nghê Dương:.
Cái đồ ngốc bạch ngọt kia! Tại sao cứ thích làm anh hùng cái gì vậy chứ!
"Chị tới cứu em đây!"
Tô Nhuyễn Nhuyễn ôm chặt em trai nhỏ, dùng sức kéo lại đây.
Đứa bé trai kia được cô ôm từ trên cây đặt xuống dưới.
"Tô Nhuyễn Nhuyễn!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!