18
Ta bất ngờ vung từng quyền, từng quyền nặng nề giáng thẳng vào bụng dưới của bà ta. Đợi đến khi bà ta há miệng vì đau, ta liền thuận thế bóp chặt cằm bà ta, hung hăng nhét viên thuốc vào miệng.
Sau đó ta lấy tay bịt miệng bà ta lại, giữ chặt không để vùng vẫy, mãi đến khi trông thấy bà ta hoảng loạn mà nuốt xuống, ta mới nới tay ra.
Bà ta móc cổ họng, gào thét chất vấn, điên cuồng gào rú, mà ta hoàn toàn không để tâm.
Mãi đến khi đôi má bà ta bắt đầu ửng đỏ, ta mới cong khóe môi, lạnh lùng nói:
"Dùng chính cách ngươi đối xử với mẫu thân ta, trả lại cho ngươi, chắc ngươi chịu được chứ?"
"Còn nữa, vị phu quân tốt của ngươi từ đầu tới cuối chưa từng nhắc đến gia thất ở kinh thành. Là ông ta lừa gạt mẫu thân ta, vậy mà ngươi chẳng nỡ động đến một sợi lông chân của ông ta, lại ra tay g.i.ế. c một nữ nhân giống như ngươi, cùng là người bị nam nhân phụ bạc. Ngươi đúng là vô dụng đến tận xương tủy."
"Những gì mẫu thân ta từng gánh chịu, ta sẽ khiến ngươi hoàn trả gấp bội."
Con ngươi bà ta co rút, chưa kịp phản ứng đã bị ta vung tay chặt một nhát vào sau gáy.
Sau đó, ta khẽ mỉm cười, đẩy cửa bước ra.
Hai tên chó canh cửa của đích mẫu vừa rồi được ta "ban thưởng" một hộp điểm tâm, giờ đang nóng nảy ngứa ngáy, vò đầu bứt tai.
Ta mỉm cười nói:
"Mẫu thân bảo các ngươi vào, bà có chuyện muốn giao phó."
Hai kẻ kia tuy có chút mơ hồ, nhưng vẫn nửa tin nửa ngờ mà đẩy cửa bước vào.
Ngay khoảnh khắc đó, ta liền đẩy mạnh cánh cửa, khóa chặt từ bên ngoài!
Hai tên ở trong đập cửa gào thét, mà ta làm như không nghe thấy.
Tất cả đều nhờ vào một Hầu phủ đang rối như tơ vò, và sự khinh thường của đích mẫu khi ta làm ra vẻ mềm mỏng nhu thuận, mới cho ta có nhiều kẽ hở để ra tay đến thế.
Cho đến khi tiếng động bên trong dần yếu đi, rồi thay vào đó là tiếng thở hổn hển…
Về sau, người ta phát hiện đích mẫu ngã dưới đất, y phục xộc xệch, váy áo vén hở, dấu vết còn sót lại vô cùng rõ ràng.
Lúc tiếng lụa là bị xé rách vang lên, ta liền mở khóa, hé một cánh cửa, rồi ung dung rời đi, không buồn ngoảnh đầu lại.
Đã đến lúc ban cho bà ta một kết cục thân bại danh liệt, sống không bằng chết.
Quả nhiên, phụ thân đang đứng yên dưới hành lang.
Nhìn thấy vết sưng đỏ trên má ta, người liền nghĩ ta đến thăm tỷ tỷ.
"Tỷ tỷ con từ nhỏ đã được nuông chiều, quen thói kiêu căng, chưa từng chịu uất ức. Con đã báo thù rồi, cơn giận cũng hả rồi, về sau đừng làm khó nó nữa."
"Phụ thân đã có thể đưa con lên đến vị trí đó, cũng nhất định có thể kéo con xuống khỏi đó. Người sống nên biết nhìn về phía trước. Con là người thông minh, hẳn phải hiểu đạo lý "tựa nhau mà đi mới được xa"."
Ta che giấu hàn ý trong đáy mắt, ngoan ngoãn cúi đầu đáp một tiếng "vâng".
Nhất Phiến Băng Tâm
Sau đó cố ý nói thêm:
"Mẫu thân biết điểm tâm là do phụ thân đưa tới, liền đem toàn bộ ném cho thị vệ. E rằng đêm nay sẽ phải bụng đói mà ngủ rồi."
Quả nhiên, phụ thân vì áy náy trong lòng, liền cho lui ta, tự mình gói lấy một túi điểm tâm mà đích mẫu yêu thích, đích thân đem đến từ đường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!