Sau khi rượu quá ba tuần, Bùi Sơn mặt mày nồng men say được đưa vào tân phòng. Ngồi dưới khăn trùm đỏ, ta căng thẳng siết c.h.ặ. t vạt áo: "Hít sâu vào! Đừng sợ, hít sâu vào!"
Ta thận trọng nhìn qua khe hở khăn trùm, thấy gương mặt Bùi Sơn đỏ bừng vì rượu. Một ma ma vui vẻ bê khay bước vào: "Mời tân lang quan vén khăn che mặt ạ."
Bùi Sơn loạng choạng được tiểu sai đỡ dậy, cầm gậy hỷ hất bổng khăn trùm của ta lên, rồi lại ngã nhào xuống giường.
"Lễ thành! Mời cô gia và Đại nương t. ử nghỉ ngơi sớm ạ~!"
Cánh cửa vừa khép lại, hắn bỗng dưng bật dậy, thần thái tinh anh, chẳng còn chút dáng vẻ say khướt lúc nãy.
Ta đỏ mặt hỏi: "Chàng không say sao?"
Bùi Sơn rót một ly nước lã uống cạn: "Chút t. ửu lượng ấy chưa đủ để khiến ta say."
Nến hỷ cháy rực, ta và hắn ngồi trong tân phòng, bốn mắt nhìn nhau. Cả hai đều đang nín thở chờ đợi ý chỉ từ trong cung.
Bùi Sơn đột nhiên từ dưới đệm giường lấy ra một hộp gỗ, đẩy tới trước mặt ta: "Chỗ này đều là di vật mẫu thân để lại cho ta. Nay giao cả cho nàng."
Ta thẹn thùng: "Lúc này không phải lúc nói chuyện này."
Ma ma canh đêm ngoài cửa bỗng gõ nhẹ: "Cô gia, Đại nương t.ử, chớ để lỡ mất giờ lành."
Bùi Sơn đứng dậy thổi tắt nến hồng, ngồi xuống cạnh ta: "Ta đã suy tính kỹ, chuyến đi này vô cùng hung hiểm, nàng đừng đi cùng ta. Ta đã thu xếp ổn thỏa cả rồi, tỷ tỷ hứa với ta sau khi thành thân sẽ cho ta phân phủ riêng. Nàng dọn ra ngoài ở sẽ tự tại hơn. Còn về Từ thị, cứ để bà ta lại đó, sau này ta sẽ từ từ xử."
Ta lắc đầu: "Đã thành phu thê tức là một thân một thể, sao ta có thể nhẫn tâm nhìn chàng đi vào chỗ c.h.ế.t?"
Bùi Sơn nắm lấy tay ta: "Nếu đã vậy, đêm nay còn dài, nàng hãy để lại cốt nhục của ta, để sau này không phải cô độc."
Tim ta đập loạn xạ như trống dồn: "Ta..."
"Phải rồi, nói không chừng đêm nay chính là đêm cuối cùng trong đời chúng ta..."
Đêm khuya đưa người vào mộng, cứ thế mơ màng qua một đêm.
Kỳ lạ thay, thánh chỉ lệnh cho Bùi Sơn trấn thủ biên quan mãi vẫn không thấy tới. Ngay cả Bùi Sơn cũng cảm thấy kinh ngạc.
Giữa lúc chúng ta còn đang ngờ vực thì thánh chỉ đến thật. Lúc tiếp chỉ, ta biết chuyện gì đến cũng phải đến, liền nắm c.h.ặ. t lấy tay Bùi Sơn. Hắn cũng siết c.h.ặ. t t.a. y ta hồi đáp.
"Phụng chỉ ý trong cung, biên quan đột ngột xảy ra chiến sự, Nhị thiếu gia Bùi gia là Bùi Chính thụ mệnh trấn thủ, lập tức lên đường không được chậm trễ!"
Nghe thấy người đi trấn thủ biên quan là Bùi Chính
- nhi t. ử của Từ thị, tất cả mọi người đều sững sờ.
Từ thị căng thẳng ôm lấy Bùi Chính đang mặt mày ngơ ngác sợ hãi, hỏi dồn: "Không thể nào, sao lại là Chính Nhi của ta? Có đi thì cũng phải là Bùi Sơn mới đúng chứ!"
"Các người! Hai tỷ đệ các người hợp mưu lừa gạt mẫu t. ử ta phải không…?!" Từ thị chợt nhận ra mình lỡ lời, vội vàng im bặt.
Đôi mắt Bùi Sơn khẽ động, thoáng qua nét kinh ngạc nhưng rất nhanh đã biến mất.
Công công phụ trách truyền chỉ hừ lạnh một tiếng, gấp thánh chỉ lại: "Ý chỉ đã hạ, Bùi Nhị công t. ử lập tức khởi hành đi."
Bùi Chính vốn được nuông chiều từ nhỏ, sợ đến mức nhũn cả chân ngã quỵ xuống đất: "Nương! Con không đi quân doanh đâu! Con không đi!"
Từ thị xót xa ôm lấy nhi t.ử, bỗng nhiên quỳ sụp xuống trước mặt ta và Bùi Sơn: "Sơn Nhi! Con vào cung cầu xin Hoàng hậu nương nương đi! Ta chỉ có đứa nhi t. ử này thôi! Biên quan xa xôi ngàn dặm, Chính Nhi chỉ là hạng thư sinh, đi tới đó chẳng khác nào nộp mạng! Không thể xuất quan! Tuyệt đối không thể xuất quan! Ra ngoài đó sẽ c.h.ế. t đấy!"
Công công truyền chỉ đứng bên cạnh phất tay áo, mấy bà ma ma lực lưỡng phía sau lập tức xông tới giữ c.h.ặ. t Từ thị, bịt miệng bà ta lại.
Ta chấn động nhìn cảnh tượng này, lòng đầy nghi hoặc nhưng vẫn nuốt lời định nói vào trong bụng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!