"Trên trâm còn khắc tên của Lý Đại tiểu thư, xem ra sự thực đúng hệt như lời Lý Nhị tiểu thư đã nói."
Ta ngẩn ngơ nhìn Bùi Sơn, hắn ghi tâm khắc cốt những lời ta nói sao?!
Hắn thong dong tiếp lời: "Đại nhân muốn phạt thì nên phạt đúng người, chớ nên giận cá c.h.é. m thớt mới phải."
Cha ta nhìn thấy cây trâm, mặt mũi lúc đỏ lúc tái, vô cùng nhục nhã, "Chuyện này... ta tự có chủ trương."
Bùi Sơn gật đầu, hơi cúi mình: "Đã vậy, chi bằng hãy để Nhị tiểu thư lui về. Ta là nam nhân ngoại tộc ở lại đây lâu, e rằng sẽ rước lấy lời ra tiếng vào."
Lúc này cha mới miễn cưỡng cho ta đứng dậy, "Chuyện này lỗi lớn tuy không phải ở ngươi, nhưng ngươi không làm tròn nghĩa vụ nhắc nhở, cũng phải chịu phạt."
"Phạt ngươi chép phạt một trăm lần Nữ Tắc và kinh Phật."
Ta ôm lấy đôi chân quỳ đến rã rời, cúi đầu: "Nữ nhi tuân lệnh."
Ta run rẩy vịn tường bước ra ngoài, Tiểu Đào hớt hải chạy lại đỡ lấy ta, "Tiểu thư, Người có sao không? Chúng ta mau về phòng bôi t.h.u.ố. c thôi."
Ta lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười nhạt: "Ước nguyện đã thành, chút đau đớn da thịt này có đáng gì."
06.
Vừa về tới sân viện không lâu, Bùi Sơn đã nối gót đi tới. Hắn từ trong tay áo lấy ra một bình sứ đựng t.h.u.ố. c đưa ra trước mặt: "Đây là t.h.u.ố. c trị thương ta thường dùng lúc xông pha trận mạc, đối với vết thương ở chân của nàng rất có lợi."
Tiểu Đào đỡ lấy ta, khẽ nhún người định quỳ lạy cảm tạ vị cứu tinh, "Đa tạ Tướng quân!"
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Bùi Sơn chắp tay sau lưng: "Hôn sự của ta và nàng đã cận kề, bảo trọng thân thể mới là việc quan trọng nhất."
Ta khẽ đưa tay định nhận lấy bình t.h.u.ố.c, nhưng rồi lại rụt về, "Tiểu Đào, muội cầm lấy đi."
Kiếp trước, ngay đêm tân hôn, Bùi Sơn đã nhận mệnh lệnh khẩn cấp ra trấn thủ biên quan, chẳng bao lâu sau đã truyền về tin t. ử trận. Ta biết rõ gả cho hắn, chẳng khác nào phải chịu cảnh thủ tiết. Chẳng qua là từ hố lửa này nhảy sang hố lửa khác mà thôi.
Ta và hắn định sẵn chỉ là phu thê một đêm, cớ gì phải gieo rắc quá nhiều tình cảm, chỉ tổ chuốc lấy bi thương.
"Đa tạ Tướng quân. Chỉ có điều trời đã về chiều, Tướng quân nếu còn nán lại, e rằng không được thỏa đáng cho lắm."
Bùi Sơn ngước nhìn cây hồng trên đầu, bình thản thốt ra một câu: "Yên tâm, không ai biết ta tới đây đâu."
"Ta nhớ rằng, kẻ đáng lẽ phải rơi xuống hồ sen phải là nàng mới đúng chứ?"
"Không ngờ rằng, duyên phận của ta và nàng lại xoay chuyển quanh co đến thế này."
Tim ta đột nhiên nảy thót một cái, vẻ chột dạ lướt qua gương mặt: "Bùi Tướng quân, Ngài đang nói lời gì vậy?"
Ta vô thức kéo lại mép tay áo, cố tỏ ra trấn tĩnh: "Chẳng lẽ, ta lại cố ý đẩy thân tỷ tỷ của mình xuống nước sao?"
Bùi Sơn cúi đầu nhìn ta, ánh nắng tà dương loang lổ xuyên qua kẽ lá cây hồng, nhuộm lên đôi mắt thâm thúy của hắn một lớp màu cam vàng ấm áp, "Lần này, ta nhất định sẽ kiên định với những gì ta đã chọn."
"Chỉ cần nàng và ta đồng lòng hiệp lực, hôn sự này tuyệt đối không để ai xoay chuyển được nữa."
"Từ đầu đến cuối, người mà Bùi Sơn ta muốn cưới, chỉ có mình nàng."
"Cũng chỉ có nàng mới có thể cùng ta kề vai sát cánh, thủ hộ Bùi phủ."
Ta sững sờ, kinh ngạc nhìn Bùi Sơn. Chẳng lẽ... hắn cũng trùng sinh sao?!
Thấy ta lặng thinh, Bùi Sơn nhìn ta cười đầy ẩn ý: "Cái vẻ cương liệt lúc nãy của nàng biến đâu mất rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!