Chương 1: (Vô Đề)

01.

Tiếng một tỳ nữ thét lớn phá tan bầu không khí tĩnh lặng: "Cứu mạng! Có người rơi xuống nước rồi!"

Ta giật mình tỉnh táo lại, chỉ thấy đích tỷ Lý Tố Vân đang lôi kéo ta chạy về phía hồ sen: "Muội muội, người rơi xuống nước hình như là vị hôn phu tương lai của muội đấy!"

"Muội từ nhỏ lớn lên ở vùng sông nước Giang Nam, chắc chắn là biết bơi, mau xuống cứu người đi!"

Đích tỷ không ngừng rót vào tai ta những lời mị hoặc: "Thân phận như muội mà gả vào Bùi phủ vốn đã là trèo cao. Mẫu thân muội chẳng qua cũng chỉ là một nữ nhân bán cá, lại không có hồi môn thể diện, gả đi rồi cũng chỉ có nước chịu người ta khi dễ mà thôi."

"Thay vì nịnh nọt kẻ khác, chi bằng sớm ngày nắm giữ trái tim tiểu Tướng quân!"

"Muội liều mình cứu hắn, nói không chừng chuyến này có thể để lại ấn tượng tốt. Đích tỷ cũng là muốn tốt cho muội thôi."

Kiếp trước, tỷ ta cũng dùng những lời này lừa ta đến bên hồ sen. Rồi nhân lúc ta không phòng bị, cố ý đẩy ta xuống nước. Thực chất, kẻ đang vùng vẫy dưới kia chính là gã thư sinh nghèo Tống Vân.

Tống Vân là môn sinh được cha ta coi trọng, xuất thân hàn vi nhưng lại có tài hoa và chí hướng. Sau này, khi ta và đích tỷ đến tuổi cập kê, cha đã sớm có ý định gả đích tỷ cho hắn.

"Cha sẽ không nhìn lầm người đâu."

"Đừng thấy hiện giờ Tống Vân hai tay trắng, chỉ dựa vào tài trí của hắn, tiền đồ ngày sau nhất định sẽ là một bước lên mây, tuyệt đối không để con phải chịu ủy khuất."

Vốn dĩ, cha ta còn định để ta làm thiếp thất, theo đích tỷ về làm của hồi môn. Hôn sự với Bùi Sơn ở phủ Tướng quân vốn dĩ chẳng tới lượt ta. Chỉ vì trong hội Mã cầu, ta đã cứu mạng Hoàng hậu khi Người suýt bị móng ngựa giẫm trúng. Trong cái rủi có cái may, Hoàng hậu nhận ra vết bớt trên tay ta, biết được năm xưa mẫu thân ta và Người từng có mối tình thâm giao nơi vùng sông nước.

"Năm ấy ở Giang Nam, ta suýt rơi xuống sông, cũng chính mẫu thân muội đã cứu ta. Đều là người Giang Nam cả, hèn gì ta càng nhìn muội càng thấy thân thuộc."

Hoàng hậu cảm kích, đích thân ban hôn cho ta và đệ đệ Người là Bùi Sơn. Vị thiếu niên Tướng quân ấy tài hoa có khí thế ngất trời, cưỡi ngựa chinh chiến khắp bốn phương, quân công hiển hách, là lang quân trong mộng của hàng vạn thiếu nữ.

Đích nữ duy nhất lại phải hứa gả cho một gã tú tài nghèo hèn, còn đứa con thứ không được sủng ái lại được gả cho vị Tướng quân danh tiếng lẫy lừng. Đích tỷ ta điên tiết: "Ngươi chỉ là một đứa thứ nữ! Dựa vào đâu mà gả tốt hơn ta?!"

"Ta không gả!"

Nhưng chỉ có ta mới biết, phủ Tướng quân vốn là nơi sủng thiếp diệt thê, thứ t. ử và kế thất thao túng tất thảy, ngoại thích nắm giữ quyền hành. Ai gả vào đó cũng phải bị lột một tầng da. Vậy mà đích tỷ lại ngưỡng mộ ta gả vào nhà hào môn, nảy sinh lòng ghen ghét đố kỵ. Tỷ ta vốn không chịu được khổ, chẳng muốn gả thấp cho Tống Vân, nên thường dùng lời lẽ nhục mạ, làm khó hắn.

Lần này, tỷ ta còn ném cây trâm vàng Tống Vân tặng xuống hồ sen: "Nếu ngươi dám nhảy xuống vớt lên, ta liền đồng ý gả cho ngươi."

Tống Vân từ khi vào phủ đã sớm nhất kiến chung tình với đích tỷ. Để rước được người trong mộng, hắn chẳng hề do dự mà nhảy xuống hồ. Đích tỷ đột nhiên nảy ra một kế, nói dối kẻ rơi xuống nước là Bùi Sơn để lừa ta xuống cứu.

Lúc ta xuống nước kéo Tống Vân lên, đích tỷ còn cố ý dùng đá ném ta ngất lịm. Khi Tống Vân cứu ta lên bờ, khó tránh khỏi những đụng chạm cơ thể. Đích tỷ liền cố tình gọi tất thảy mọi người trong viện tới chứng kiến: "Muội muội! Tống Vân có hôn ước với ta, sao muội có thể vô liêm sỉ như thế?"

Tỷ ta tại chỗ chỉ trích ta và Tống Vân có tiếp xúc da thịt, đòi thoái hôn, "Chuyện đã rồi, hôn sự này ta nhất định không chấp thuận. Nếu muội muội và Tống Vân tình đầu ý hợp, xin cha hãy thành toàn cho họ."

Cha ta đành phải đem hôn sự phủ Tướng quân vốn dành cho ta chuyển sang cho đích tỷ.

Tỷ ta vừa có được thanh danh cao khiết, thủ tiết, vừa nhận được sự tán thưởng của mọi người.

Còn ta chỉ có thể mang theo danh tiếng bại hoại gia môn, chịu người đời khinh khi.

Cha ghét ta làm nhục mặt gia môn, ngày ta xuất giá liền tuyên bố không tiễn đưa, toàn phủ không được treo lụa hỷ. Ta chỉ có thể phủ một tấm khăn voan đỏ, mang theo chiếc vòng bạc mẫu thân để lại, nửa đêm theo cửa sau gả vào Tống gia một cách sơ sài.

Vì ta, Tống Vân mất đi sự phò tá của cha, cũng mất đi người hắn trân quý nhất. Hắn vô cùng oán hận ta, suốt ba năm chưa từng chạm vào người ta.

"Nếu không phải vì cứu ngươi, ta đã không bị Tố Vân hiểu lầm. Vị trí này vốn dĩ phải là của nàng ấy!"

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Ngày đích tỷ gả cho Tướng quân, mười dặm hồng trang, phong quang vô tận. Ngay cả Hoàng hậu cũng đích thân tới dự, đủ thấy sự coi trọng.

Ba năm sau, Tống Vân đỗ Trạng nguyên, quan lộ thênh thang. Còn đích tỷ gả đi không lâu thì Tướng quân t. ử trận ngoài sa trường. Kế thất vì muốn nâng đỡ thứ t. ử nên khắp nơi làm khó đích tỷ, còn đuổi tỷ ta ra trang viên sinh sống. Tỷ ta thủ tiết ba năm, lại bị cuộc nội chiến trong phủ đã bào mòn tinh lực, hai bên thái dương bạc trắng, già nua đi trông thấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!