1]
"Sư đệ, nghe nói từ nhỏ đệ đã là tam linh căn, 18 tuổi đi vào Trúc Cơ, là thiên tài 1000 năm khó gặp của Lôi Đình Môn chúng ta.
Lần này đi đoạt Tử Linh Thảo, với sư đệ nhất định sẽ dễ như trở bàn tay, ăn chắc mười phần chứ?"
Trong rừng núi, một vị nam tử trung niên hơn ba mươi tuổi ngoài cười nhưng trong không cười tâng bốc thiếu niên đeo song đao đi bên cạnh.
Thiếu niên có một khuôn mặt trẻ con, biểu tình trên mặt vốn đã mất kiên nhẫn, nghe hắn ta nói đến "tam linh căn" thì bắt đầu hơi biến sắc mặt, mắt "18 tuổi Trúc Cơ" bắt đầu lộ ra hung quang.
Chờ nam tử trung niên nói xong, hắn dừng bước, lạnh lùng nhìn sang.
Trong mắt hắn mang sát ý, lòng nam nhân run lên, bất an nói: "Trình sư đệ?"
"Triệu Cưu, nếu ngươi còn nhiều lời một chữ." Trình Vọng Tú lạnh giọng mở miệng: "Ta sẽ gi3t ch3t ngươi."
Hắn nói lời này không có chút ý đùa nào, nam nhân được gọi là Triệu Cưu nuốt một ngụm nước bọt, vội vàng gật đầu.
Trình Vọng Tú thấy hắn ta an tĩnh, hờ hững tiến lên, nhìn một đám Trúc Cơ Kỳ đánh giết ở phía trước, trong mắt càng không kiên nhẫn.
Hắn tên Trình Vọng Tú, sinh ở thôn Ngưu gia, từ nhỏ là tam linh căn, cực kỳ thông tuệ, 4 tuổi đã được trưởng lão Lôi Đình Môn coi trọng, thu vào trong Môn.
Theo lý thuyết, đây là vinh quang cực lớn với phàm nhân, người thường đều phải cảm động đến rơi nước mắt, nhưng vấn đề là Trình Vọng Tú không phải phàm nhân.
Hắn mang theo ký ức chuyển thế.
Trước khi chuyển thế, hắn là đệ tử Hợp Hoan Cung.
Tuy rằng không được coi là thủ tịch, nhưng vẫn thuộc hàng đứng đầu, từ nhỏ thiên linh căn hệ Hỏa, tư chất phi phàm.
10 tuổi Trúc Cơ, 20 tuổi Kết Đan, trăm tuổi Hóa Thần, tự nghĩ ra Hỏa Vân Đao xuất thần nhập hóa, là nhân vật tên tuổi lẫy lừng Tây Cảnh.
Thiên tài như hắn, ở nơi nào cũng khiến người ta phải ngưỡng mộ bái phục, một đường kiêu ngạo đã quen, không ngờ, một ngày kia đầu thai lần nữa, thế mà hắn lại thành tam linh căn?!
Tam linh căn trong mắt người bình thường cũng coi là tốt, nhưng đó chính là cách biệt một trời một vực so với thiên linh căn hệ Hỏa của hắn.
Linh căn pha tạp thì pha tạp thôi, tư chất thân thể này còn cực kỳ bình thường.
Từ nhỏ người yếu nhiều bệnh, suốt ngày giống con quỷ bệnh lao, không phải sốt thì là ho khan, luyện nhiều một chút sẽ nôn ra máu, liên lụy đến đao pháp của hắn rất khó tu hành.
May sao kiếp trước hắn là thiên tài, tìm tòi 18 năm, điều trị thân thể, khai thác linh căn, nghĩ hết biện pháp, rốt cục mới...!
Đi tới Trúc Cơ.
18 tuổi Trúc Cơ, chuyện này cầm đi Hợp Hoan Cung, để người ta cười chết mất.
Quan trọng nhất là, nếu để cho cô nhóc Tần Vân Thường kia biết...! Nàng nhất định sẽ cười đến ôm bụng, có thể lấy chuyện này chê cười hắn cả đời.
Vừa nghĩ tới dáng vẻ Tần Vân Thường chê cười hắn, Trình Vọng Tú vẫn có chút khó chịu phẫn nộ càng thêm khó có thể dễ dàng tha thứ, nhất thời siết chặt đao, quyết định cố gắng tu luyện, sớm ngày khôi phục Hóa Thần, chạy về Hợp Hoan Cung.
Đến lúc đó...!
Hắn có mặt mũi gặp Tần Vân Thường rồi.
Nghĩ tới đây, Trình Vọng Tú cảm giác thân thể tràn đầy lực lượng, hắn nâng mi nhìn thoáng qua phía trước.
Hôm nay Tử Linh Thảo xuất thế, dẫn tới rất nhiều tông môn nhỏ tranh đoạt.
Tử Linh Thảo này dùng cho Kết Đan, tuy rằng kém những bảo vật như Tuyết Linh Tử, thế nhưng cũng miễn cưỡng có thể sử dụng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!