Chương 9: Bốn năm lại trôi qua

" Vụt"

" Nhìn kìa "

" Cái gì thế "

" Hình như là xe đạp nhỏ, trên xe có một đứa bé trai với một đứa bé gái "

" Không thể tin được, mới tí tuổi đầu mà đã đạp nhanh như thế rồi sao? "

Mọi người đang chạy xe kinh ngạc nhìn chiếc xe đạp nhỏ xíu đang chạy vun vút trên đường, không tin được là một đứa bé khoảng chừng 3,4 tuổi nhưng lại có thể chạy bằng một người lớn đạp xe, có thể xem như là một chuyện lạ, có nhiều người định lấy điện thoại trong túi ra quay video thì chiếc xe nhỏ đó đã chạy đi mất rồi

" Hahaha, nữa, nhanh nữa lên ca ca, vui quá đi "

Hoàng Thường rồi phía sau thích thú với cảm giác kì lạ này, lần đầu tiên cô có thể không tự nhờ sức đôi chân mình mà vẫn có thể chạy trên đường, đã vậy còn rất nhanh nữa chứ khiến cho cô rất vui vẻ và phấn khích không ngừng la lên bảo Hoàng Thiên nhanh lên.

Hoàng Thiên nghe vậy, đạp càng lúc càng hăng, kích phát hết tu vi luyện nhục tam cảnh, cắm đầu cắm cúi chạy, dù vậy hắn cũng không quên nhìn hai bên đường, kiếm nơi hắn muốn đến.

15 phút sau ~

" Hộc hộc, đâu rồi ta, mình nhớ là nó ở đâu đây mà "

Hoàng Thiên thở hồng hộc, hắn lúc này đã dùng nỏ mạnh hết đà, đang gắng sức đạp xe, đôi mắt tìm kiếm xung quanh rồi dừng lại trước mặt tòa nhà rất lớn

"A…. tới…nơi rồi,…. Hoàng Thường, em xuống đi " Hoàng Thiên thở từng hơi nói

Hoàng Thường thì lúc này mặt treo vui vẻ, hai chân nhảy xuống, con mắt láo liếc nhìn xung quanh như một chú mèo đang tò mò rồi nhìn lên tòa nhà to lớn, mắt to ngạc nhiên nói

" Woaaaaaa, Căn nhà này to lớn quá, ở đây có thể cho hàng nghìn người sống! "

Tòa nhà này diện tích khoảng 500m2, tòa nhìn cao khoảng 100m, thiết kết bên ngoài là lắp vật liệu sắp bóng xen lẫn các cửa kính, hình dáng như là hai cột được nối liền bằng một cây vắt ngang dài tạo thành hình chữ "H", Tên của tòa nhà này là siêu thị NowZune.

Hoàng Thiên thở hồng hộc khoảng một hay phút sau đó hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại, sau đó nắm tay em gái tò mò của mình đi đến cánh cửa. Cánh cửa tự động mở ra, Hoàng Thường lại một lần nữa kinh ngạc.

" OA cánh cửa sao lại có thể không dùng tay mà mở ra vậy ca ca "

" Oa khung cảnh bên trong thật là đẹp, Ồ đây là gì đây….. sao ta lại không thể cầm được đồ vật ở trên đấy, Hể, hình như bên ngoài nó có cái gì trong suốt bao quanh đồ vật ấy thì phải…… A, mùi gì thơm thế, ca ca, ta muốn ăn, muốn ăn "

" Oa, ta đang dần lên cao, ồ mọi người ở dưới nhìn thật nhỏ"

" ca ca, nhìn kìa, cái kia, cái này nữa….. "

Suốt từ lúc bước vào cho đến lúc đi lên thang máy, Hoàng Thường cười nói liên tục không ngừng nghỉ, nhìn vào em ấy Hoàng Thiên hạnh phúc trong lòng, lần đầu tiên hắn thấy em mình vui vẻ cười nói như vậy, Hoàng Thiên biết, sống ở đồng cỏ xung quanh không có một ai để chơi cùng, chỉ có hắn với cha mẹ, thật sự rất buồn chán.

Cũng may là trong tay hắn " Thanh kiếm Khóa" lại có thể xuyên không đến Trái Đất, nếu không thì tuổi thơ của Hoàng Thường sẽ bị lủng một lổ trong cuộc đời.

" Ca ca " Hoàng Thường nắm lấy tay áo của Hoàng Thiên làm hắn ngừng suy nghĩ

" Chuyện gì vậy muội? "

" Ta muốn ăn cái đó! " Hoàng Thường chỉ vào bàn của một gia đình kia, trên bàn là một món ăn màu vàng đậm, lúc đứa bé xé ra thì bên trong lại là màu trắng săn chắc, mùi thơm lan tỏa kích thích cái mũi nhỏ nhắn của Hoàng Thường.

" Ồ là món gà KFC à? dù sao chúng ta đi nhiều rồi, cũng đói bụng, chúng ta đi " Hoàng Thiên nắm tay Hoàng Thường dẫn đến quán KFC

" Cho em 2 phần gà KFC ạ! "

" Hả? giọng nói phát ra từ đâu thế " anh nhân viên nhìn xung quanh không thấy ai gọi bỗng thấy kì lạ

" Ở đây này " Hoàng Thiên giơ tay lên

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!