Chương 7: Gia đình ở kiếp trước

Tp. Hồ Chí Mo đường 3/3, ở ngã giao giữa Nguyễn Trị Phú và Thành Trấn, có một siêu thị rất lớn tên là Big D, siêu thị rộng khoảng 500m2, ở chỗ cánh cửa đi vào của siêu thị lúc này có 2 người rất đáng chú ý đang bước ra từ đó, một người đàn ông và đàn bà, người đàn ông tay cầm rất nhiều món đồ trên tay, khuôn mặt hiện ra nỗi buồn bã còn người vợ thì tay cầm giỏ xách nhỏ đang hí hửng giống như vớ được một báu vật vậy.

" Bà có cần mua nhiều như thế không? " Người đàn ông dùng hết tất cả bình sinh cầm đồ trên tay nói

" Ông nói sao chứ, thịt hôm nay giảm giá 50%, còn có dưa leo mua một tặng một, với hàng đống khuyến mãi khác, mua cả đống này rồi sẽ tiết kiệm một đống tiền cho chúng ta đấy, bộ ông không muốn à?" Người vợ vui vẻ giải thích

"…."

Nghe người vợ nói vậy người đàn ông chỉ đành ngậm ngùi cầm các bịch đồ nặng như nghìn tấn này đi về nhà. Liếc mắt nhìn vợ mình nụ cười xán lạn cứ như trên đời này không có vật gì có thể làm nụ cười ấy được gỡ xuống mà hạnh phúc. Người đàn ông đó và phụ nữ đó là Hoàng Tuấn Kiệt, Nguyễn Khang Ngọc.

Đã 3 năm kể từ đứa con thân yêu của họ vì một cứu một đứa bé mà không may bị xe đụng qua đời, khi nghe tin con, Khang Ngọc đau đớn, không dám tin tưởng mà chấn thương tâm lý, suốt 2 năm cứ như một người điên, miệng luôn nói:" con của ta không chết, con của ta ở đây," như vậy.

Tuấn Kiệt hết lòng an ủi trong 2 năm đó đã giúp người vợ dần quay trở lại với cuộc sống, chấp nhận nỗi đau mất con, và như vậy 1 năm nữa, người vợ đã hoàn toàn trở về bình thường nhưng Tuấn Kiệt vẫn có cảm giác rằng người vợ vẫn còn một chút không chấp nhận sự thật.

Nhưng dù sao thì thấy người vợ vui vẻ vậy ông chồng cũng vui rồi.

Trên đường về tới nhà, người vợ hí hửng nói chuyện trên đời dưới đất, người chồng thì im lặng lắng nghe, lâu lâu nói vài câu, không khí ấm áp luôn bao quanh lấy họ. Đi đến gần một con hẻm, Khang Ngọc bỗng ngừng lại, không nói nữa, đứng ngây dại.

" Ngọc, em sao vậy?" Tuấn kiệt thấy Khang Ngọc không nói nữa liền hỏi

" Cảm giác này, hình như….. có phải là…" Khang Ngọc miệng lẩm bẩm nói

" Này em….." Tuấn Kiệt đưa tay định nắm bờ vai của Khang Ngọc thì Ngọc bất ngờ chạy, chạy đến con hẻm, nhìn một lúc rồi chạy vào hẻm. Tuấn Kiệt thấy thế liền chạy theo

…….

" Là con sao Hoàng Thiên……"

Tuấn kiệt vô tình bật tiếng nhưng rồi lắc đầu tỉnh táo lại, đây không phải là Hoàng Thiên, con của hai người nếu như còn ở đây thì giờ đã 18 tuổi rồi chứ, đâu phải như đứa bé 3 tuổi này, nhưng công nhận khuôn mặt của đứa bé ấy rất giống mặc dù có vài phần non nớt, trẻ thơ.

" Thôi nào mình, mình nhìn lại đi, đây đâu phải con mình, con mình dù có ở đây thì cũng đã 18 tuổi chứ đâu có phải là đứa bé 3 tuổi này đâu" Tuấn Kiệt nói

" A "

Nghe được chồng nói, cô mới tình mộng lại, nhìn lại Hoàng Thiên, đúng rồi, mặc dù khuôn mặt rất giống nhưng chỉ là đứa bé, con của cô nếu giờ ở đây, chắc giờ đã cao hơn cô một cái đầu rồi.

" Dì xin lỗi con, là lỗi của dì, mà sao con lại ở đây thế " Khang Ngọc khuôn mặt hiện lên nỗi thất lạc

Nhưng vẫn ân cần hỏi hắn,

Nhìn thấy sự thất lạc của cô, Hoàng Thiên rút cuộc lúc này chịu không nỗi ôm chầm lấy Khang Ngọc khóc rống, dù hắn có ý thức của đứa 18 tuổi nhưng hắn vẫn có cảm xúc của một đứa trẻ, không thể kìm nén hết mọi thứ trong lòng,

"OAAAAAAAAAA"

Hắn khóc, hắn ân hận, tại sao hắn lại làm cha mẹ lo lắng nhiều đến thế, Mẹ hắn đã có nhiều vết chân chim hơn kể từ hắn gặp lần cuối trước khi qua thế giới Thần Việt, Cha hắn thì nhìn rõ rệt hơn, mái tóc đã có một nhánh bạc, Dù cha hắn không thể hiện cảm xúc ra ngoài nhưng thân thể đã thay sự đau khổ của hắn mà thể hiện ra, người gầy hơn trước.

Ôm chặt Khang Ngọc khóc làm cả hai cảm thấy rất bất ngờ.

" Giờ sao đây chồng" Ngọc nói

" Hình đứa nhỏ đi lạc vào đây, chúng ta tìm xung quanh xem có thấy mẹ nó không"

" Ừm "

Khang Ngọc ôm Hoàng Thiên lên, đi xung quanh hỏi nhưng rất lâu vẫn không tìm thấy mẹ của đứa bé.

" Nè, con có biết mẹ con ở đâu không?" Tuấn Kiệt hỏi

" Dạ, con không biết "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!