"Giờ chỉ còn một việc cuối là xem vũ khí của mình"
Hoàng Thiên nhắm mắt đưa tay thẳng về phía trước, cảm nhận một sợi nhỏ liên hệ giữa mình với thiên địa.
Hàng ngàn những điểm sáng từ đâu xuất hiện bay đến hội tụ cả bàn tay của Hoàng Thiên, những điểm sáng ấy sắp xếp hình thành một thanh kiếm.
Vài phút sau
Càng ngày càng nhiều ánh sáng hội tụ làm thanh kiếm trở nên rõ ràng. Hoàng Thiên nhắm mắt hồi lâu rút cuộc mở mắt, thét lớn lên
" NGƯNG BINH"
Các điểm sáng nghe được liền liên kết lại với nhau, các điểm sáng ấy biến mất, xuất hiện là món vũ khí.
Hoàng Thiên cầm vũ khí trên tay, lông mày nhỏ nhăn lại, nghi hoặc tự hỏi đây rút cuộc có phải thanh kiếm hay…… là chìa khóa cổ
Phần thân "thanh kiếm" không có sắt bén, dẹp mà nó lại phình ra như một cây côn dài 60cm, nếu không có phần tay cầm thì nó chẳng khác gì cây côn. Tay cầm và phần đỉnh đầu là hình dáng của một chìa khóa cổ.
Hoàng Thiên cầm " Thanh kiếm chìa khóa" trên tay nhìn tảng đá lúc nãy mình ngồi, rồi đưa tay lên chém xuống.
" Keng"
Thanh kiếm đập vào tảng đá, Hoàng Thiên nhìn, tảng đá chẳng bị gì, dù là một vết xước cũng không có khiến hắn cảm thấy rất thất vọng thầm nói
" Đây là thanh kiếm sẽ theo mình phát triển mà mạnh lên đây sao? Yếu, quá yếu, ngay cả độ sắc bén cũng chẳng có…. "
Nghĩ đến cảnh tượng mình vừa rút thanh kiếm ra, thiên hạ cười nhạo là khuôn mặt hắn liền đen như đáy nồi rồi.
" Thôi, trời cũng tối rồi, để về nhà rồi kiểm tra sức mạnh của nó vậy" Hoàng Thiên nhìn lên ra khỏi hang động thấy xung quanh đã tối đen như mật, sợ mọi người trong nhà lo lắng nên hắn đành ngưng kiểm tra đánh giá thanh kiếm. thở dài "cầm thanh kiếm chìa khóa" ra khỏi hang động đi về nhà.
Trên đường về nhà hắn nhìn xung quanh, cảm thấy cảnh vật hai bên đường nó khác hơn rất nhiều trước khi vào hang động, cây cỏ mọc dài ra, khu rừng trở nên rậm rạp hơn.
( Hoàng Thiên cứ tưởng lúc hắn ngất đi bất quá là vài giờ đồng hồ rồi tỉnh lại nhưng thật ra hắn đã bất tỉnh đến vài tháng rồi)
" Con về rồi nè gia đình"
Hoàng Thiên mệt mỏi mở cửa nhà thấy mẹ hắn đang ngồi, đôi mắt sưng vì khóc quá nhiều ôm quần áo của hắn kế bên là Hoàng Thường đang ôm mẹ, đôi mắt ướt đẫm
" Mẹ đừng khóc nữa mà, ca ca nhất định sẽ trở về thôi…."
" Ừm, mẹ biết mà, con đừng lo, trời tối rồi con đi ngủ đi, mấy tháng nay mẹ thấy con thường xuyên ngủ rất trễ, đừng như vậy, nó không tốt cho sức khỏe con đâu" Tiêu nữ xoa đầu con nói
" Tại con không ngủ được…" Hoàng Thường như bị nghẹn vậy, nói không được
Hai mẹ liền ôm nhau an ủi.
Hoàng Thiên không biết chuyện gì xảy ra chỉ thấy hai mẹ con ngồi ôm nhau khóc liền hốt hoảng chạy đến
" Tại sao mẹ với em khóc vậy, Không lẽ cha có chuyện gì xảy ra sao…. Là do Tạ gia với Lục gia làm à!!!!" Hoàng Thiên không cầm được sát khí nói
Hai mẹ con nghe được giọng nói liền ngỡ ngàng nhìn hắn.
Hoàng Thường khi thấy được ca ca liền chạy đến ôm lấy hắn, khóc lớn lên
" Ca…. ca ca…. về rồi… ca ca….. không …… có chuyện gì xảy ra hết" Hoàng Thường ôm chặt hắn
Tiếp sau đó, Tiêu Nữ đã xác nhận được đây là con của nàng cũng chạy đến ôm, ôm luôn cả Hoàng Thường.
" Thiên Nhi, con của t…. không có chuyện gì hết… tốt quá… thiệt tốt quá, lão thiên phù hộ… lão thiên phù hộ" Tiêu nữ vừa khóc vừa mừng cảm tạ trời đất
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!