Chương 2: Thời gian trôi qua

" Kết Nối Chúng Sinh Vạn Vật" một cỗ không khí bí ẩn, vĩ đại lan tỏa ra khi hắn đọc lên

" Đây là quyển sách gì ta có nên…… AAAAAA" Hoàng Thiên đưa tay lên chạm vào cuốn sách thì bất chợt một luồng ký ức tràn vào trong đầu hắn, lượng ký ức quá lớn khiến hắn chịu không được trực tiếp làm linh hồn hắn ngất đi

Tất cả đều diễn ra bên trong cơ thể Hoàng Thiên, ở bên ngoài thì Tiêu Nữ đang ôm hắn chỉ thấy hắn Oa Oa vài tiếng xong rồi từ từ im lặng ngủ. Nàng mỉm cười hôn lên cái trán hắn sau đó đặt hắn lên giường........

3 năm sau ~

Trong rừng sâu, có một đồng cỏ có bán kính trăm dặm, Ở trung tâm đồng cỏ ấy là một ngôi nhà nhỏ, ngôi nhà được làm bằng gỗ trầm nhìn rất giản dị đơn sơ. Cánh cửa ngôi nhà từ từ mở ra, xuất hiện là một bé gái khoảng chừng 3 tuổi đang ngó nghiêng lung tung nhìn xung quang, hình như đang muốn tìm gì đó

" A, anh ấy kia rồi" Cô bé mừng rỡ khi thấy được một cậu bé tuổi cũng khoảng chừng cô đang ngồi xếp bằng ở trước cửa cách xa nhà khoảng 20 dặm

" Thiên ca ca, đến giờ ăn trưa rồi, mẹ kêu em gọi anh đến đây" Cô bé với đôi chân nhỏ nhắn chạy đến Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên ngồi ở đấy, xung quanh hắn nguyên khí qua lại xung quanh, lâu lâu lại chui vào cơ thể hắn rồi thoát ra ngoài. Hắn mở mắt, lau mồ hôi trên mặt, đứng dậy mỉm cười nhìn Hoàng Thường.

Đã 3 năm trôi qua từ khi hắn đến thế giới này, hắn cũng hiểu được sơ sơ tình hình ở thế giới nơi đây về gia đình hắn, Khi nghe tin gia đình hắn như vậy, hắn rất tức giận, dù sao hiện tại bay giờ hắn cũng là người họ Hoàng

"2 cẩu gia tộc, hãy chờ đấy, mối thù này ta nhất định sẽ trả lại hết " Hoàng Thiên nói thầm

" A, anh lại làm khuôn mặt ấy rồi, không được làm bộ mặt đó nữa, không là Thường Thường giận không chơi với Thiên ca ca nữa đấy" Thường Thường bĩu môi nói.

" Ha ha, Được được, ta sẽ không làm bộ mặt đó nữa, chúng ta đi ăn nào, nếu không mama lại vỗ mông chúng ta đây?" Hoàng Thiên mỉm cười xoa đầu Hoàng Thường nói,3 năm này, không biết có phải là do chỉ có hắn với cha, mẹ hay không mà Hoàng Thường lúc nào cũng dính lấy theo hắn như keo vậy nhưng vì hắn cũng rất thích tiểu muội này nên cả hai như hình với bóng, không thể tách rời.

Hoàng Thượng bị xoa đầu mặc dù trong lòng rất hạnh phúc nhưng mặt ngoài lại tỏ thái độ

" Thiên ca ca không được, Làm hư tóc ta rồi" Hoàng thượng vui đùa nói

" Ha ha" cả hai trò chuyện vui vẻ vào nhà

" Các con đến rồi, lại đây, hôm nay cha con may mắn, bắt được một con heo rừng rất bự, nên mẹ đã nấu rất nhiều món ngon kèm theo" Tiêu nữ thấy 2 đứa con vui vẻ nói

"Mình này, là do ta tài trí hơn người chứ " Hoàng Viêm đang ngồi nghe thấy vậy buồn bực nói

" Hừ, Tài trí hơn người nhỉ?, ngày nào cũng chỉ bắt được vài con thỏ rừng vậy mà tài trí hơn người hả???" Người vợ nói

" Tại tại… ta còn không có hứng để bắt thôi" Người chồng cãi ngang

" Ô hô, gan nhỉ hôm nay dám cãi lại à, hôm nay ngươi nhịn cơm nhé" Người vợ nói

" Thôi mà….." Người chồng sợ nói

"Mama đừng chọc papa nữa, cơm nước đã xong chưa? Con muốn ăn bây giờ, đói quá à!!!" Hoàng Thượng nũng nịu giải vây cha mình

" Ừm, con cũng muốn ăn nữa" Hoàng Thiên hùa theo

Tiêu Nữ trừng mắt nhìn papa nói rồi quay lại nói ai đứa

" Có rồi đây"

" Ồ Ngon quá, mama là đầu bếp số một, món này và món này, ngon quá " Hoàng thượng gắp một đống thức ăn vào miệng

" Ăn từ từ nào coi chừng bị nghẹn đấy, nhìn con như con chuột đồng vậy ha ha, 2 má phồng ra hết rồi kìa" Hoàng Viêm nhìn con cười ha hả nói

" Thường này, Con gái con lứa, ăn uống phải giữ ý tứ chứ, nếu không sau này không ai chịu lấy con đâu" Tiêu nữ nói

" Khô…Ai…. Lầy….. Thì….. Thừ…Thừ… s..ở…gỡ cho Ca ca" Hoàng Thượng với một đống thức ăn trong miệng nói không ra tiếng

" Ăn xong rồi nói " Tiêu nữ nói

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!