Trong nhà
Hoàng Viêm ngồi trong phòng khách, ngón tay gõ xuống từng nhịp đều nhau, suy nghĩ.
Hoàng Thiên sau khi chữa trị cánh tay bước vào căn phòng, đi tới Hoàng Thiên.
" Cha " Hoàng Thiên nói….
Hoàng Viêm nghe thấy, đưa tay quăng một vật về phía hắn. Hoàng Thiên chụp lấy nhìn vào, đây là một miếng ngọc màu trắng sữa được điêu khắc, những đường vân của nó ẩn ẩn có nguyên khí chảy xuôi, nhìn tổng quát thì những đường vân hình thành hai chữ rất đẹp tên " Viêm Nhân ".
" Đây là miếng giản ngọc ư? " Hoàng Thiên kinh ngạc nói
Miếng giản ngọc ấy được những thợ điêu khắc dùng nguyên khí khắc lên trên những khoáng vật đặc biệt ở thế giới này, những khoáng vật này có thể hấp thụ nguyên khí và tạo ra nhiều công dụng huyền ảo khác nhau tùy vào người khắc lên đó. Những người có thể khắc lên những khoáng vật, người ta gọi chung họ là Linh sư.
Quay về miếng ngọc giản thì nó có tác dụng sao chép một phần ký ức của người khác vào trong, nó có thể là cuộc đời của một lão yêu quái sống lâu năm, có thể là một bộ công pháp, hay những ký tươi đẹp của một người khác mà họ muốn nhớ mãi v…v…… Và cái Hoàng Thiên cầm trên tay là một miếng ngọc có ký ức của công pháp tu luyện " Viêm Nhân "
Hoàng Thiên nghi hoặc nhìn tên công pháp, đáng lẽ tên của nó là " Hỏa Quyền" chứ, sao lại tên này?
" Viêm Nhân chia làm 2 giai đoạn, giai đoạn 1 ta gọi là " Hỏa Nhân" và hai là " Viêm Nhân". Cái mà ta chỉ cho con lúc đó " Hỏa Quyền" chỉ là một năng lực nhỏ trong môn công pháp đó thôi, còn về sau tu luyện thì nhờ chính con cố gắng tìm hiểu " Hoàng Viêm như nhìn thấy được nỗi băn khoăn của nói liền nói
Hoàng Thiên hiểu ra được, suy nghĩ một lúc rồi nhìn cha nói
" Cha đã tu luyện môn này đến đâu rồi?"
" Mới chỉ đến " Hỏa Nhân" thôi " Hoàng Viêm tùy tiện nói
Hoàng Thiên nghe xong gật đầu rồi quay người định lên lầu xem công pháp thì Hoàng Viêm lại nói
" Có việc này cha muốn nói với con "
" Việc gì vậy cha "
" Con lại đây, ngồi xuống cha nói " Hoàng Viêm đưa tay ra hiệu Hoàng Thiên tới đây ngồi
Hoàng Thiên đi tới ngồi xuống, Hoàng Viêm nói
" Chắc con đã biết được rằng, gia đình ta không phải là một gia đình nhỏ, chỉ có 4 người thôi phải không?" Hoàng Viêm nói
" Dạ " Hoàng Thiên nói, sau đó ánh mắt lóe lên hận thù, nghĩ đến 2 gia tộc chết tiệt Tạ Gia và Lục Gia
Hoàng Viêm nhìn con, hiểu con đang nghĩ đến điều gì hắn muốn mở miệng nói đến cái gì đó nhưng lại ngậm ngừng, sau đó nói chuyện khác
" Ừm, gia đình ta còn có anh, chị, chú, bác,v…v……, chúng ta có thể xưng là một Gia tộc nhưng vì…. "
Hoàng Viêm lúc này kể lại chuyện cả 2 hai nhà liên hợp hủy diệt Hoàng gia mình, dù Hoàng Thiên đã nghe hàng trăm lần rồi nhưng lửa hận trong hắn vẫn không ngừng tăng lên.
" Cha yên tâm, nhất định có một ngày chính tay con hủy diệt cả hai tộc đó, dùng máu của họ rửa sạch mối nhục của gia tộc ta " Hoàng Thiên thề thốt nói
" Ừm, ta chờ con một ngày đó " Hoàng Viêm nói
Hoàng Thiên nghĩ nghĩ sau đó nói tiếp
" Không lẽ cha chỉ muốn nói cho con mấy chuyện này thôi sao? "
" Không! Vấn đề chính ở đây là ta muốn con và Hoàng Thường gia nhập học viện " Hoàng Viêm nói
" Ở tuổi con với Hoàng Thường bây giờ, mặc dù thiên phú cả hai con phải nói là ngàn năm có một, vừa mới 7 tuổi tu vi đã đạt đến Luyện Thịt nhất cảnh, hiện tại ở Trấn La Thành này chắc chắn là không có ai có thể được tu vi đó, thế nhưng dù các con có " Mầm mống tốt" thế nào mà đất đai cằn cộc thì sẽ không bao giờ phát triển thành một cây đại thụ che trời" Hoàng Viêm nói đến ánh mắt hiện lên vẻ u sầu thở dài
" bây giờ một mình ta không thể nào cung cấp tài nguyên cho cả hai con được, điều này sẽ ảnh hưởng đến việc tu luyện của hai con về sau rất nhiều…" Hoàng Viêm áy náy, một người cha mà không chu cấp cho các con mình được liệu có xứng là một người cha tốt không? Hắn buồn một lúc lại nói
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!