- Thật can đảm, chỉ là một tên kiếm thị, cũng dám dùng loại khẩu khí này nói chuyện với ta, quỳ xuống.
Tề Bạch giận dữ, hai mắt trợn trừng, kiếm khí mãnh liệt khí thế bức người, để cho Lý Vi cảm thấy một cỗ khí thế lăng lệ đập vào mặt, nhịn không được lui về phía sau hai bước, thiếu chút nữa té ngã, sắc mặt đại biến, có chút sợ hãi, rồi lại căn môi bất khuất.
- Ta là kiếm thị của Sở sư huynh, không phải kiếm thị của ngươi, không cần quỳ trước ngươi.
Lý Vi quật cường nói, đích xác, môn quy cũng là như thế.
- Tốt lắm tiểu kiếm thị, rất thuộc môn quy, rất tốt, rất tốt...
Tề Bạch sắc mặt dữ tợn, bị Sở Mộ coi thường, hiện tại liền kiếm thị của Sở Mộ, cũng dám dùng loại thái độ này đối đãi hắn, hắn gần như muốn nổi điên, nội tâm giận giữ, tựa như ác quả dữ tợn, để cho Lý Vi cảm thấy một tia sợ hãi, lần nữa lui về phía sau.
- Được rồi, ức hiếp một kiếm thị, cũng không thể hiện ra uy phong của đệ tử nội môn.
Đệ tử nội môn bên cạnh nhướng mày nói cũng không để ý đến khuôn mặt nổi giận của Tề Bạch khi nghe mình nói vậy. Người này đi lên hai bước, nhìn chằm chằm Lý Vi, khẩu khí tương đối ôn hòa:
- Sở Mộ nói muốn bế quan mấy ngày? Bây giờ là ngày thứ mấy?
- Hai ngày, đây là ngày thứ hai.
Có lẽ là do thái độ ôn hòa, bộ dáng không có đằng đằng sát khí của đệ tử nội môn này, Lý Vi trả lời theo bản năng.
- Rất tốt, đợi Sở Mộ xuất quan, nói cho hắn biết, sáng sớm ngày mai, ta tại Lăng Phong kiếm đài chờ hắn, nói cho hắn biết, ta là Trang Thu Sinh.
Người này nói xong liền quay người, liếc nhìn Tề Bạch một cái:
- Đi thôi.
- Hừ, sáng sớm mai Sở Mộ phải xuất hiện, bằng không, tự gánh lấy hậu quả.
Tề Bạch hung hăng uy hiếp một câu, quay người rời đi.
- Trang Thu Sinh... Trang Thu Sinh...
Nhắc lại hai lần, sắc mặt của Lý Vi nhất thời đại biến:
- Kiếm khí cảnh bát đoạn, không xong, Sở sư huynh hiện tại chỉ là kiếm khí cảnh thất đoạn mà thôi, cùng bát đoạn chênh lệch quá lớn. Làm thế nào? Làm thế nào?
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lý Vi đều nhăn, sốt ruột đi vòng vòng.
- Hay là không nói cho Sở sư huynh? Không nên không nên, báo cho Sở sư huynh? Dường như cũng không quá tốt...
Nào ngờ, Sở Mộ đã sớm đã nghe được. Hắn ngay tại lầu hai, hơn nữa là vừa tu luyện tới Trung Nguyên Kiếm Khí Quyết tầng thứ hai, chuẩn bị tiếp tục tu luyện. Sở dĩ không ra, là muốn nhìn xem Lý Vi xử lý như thế nào. Bây giờ nghe thấy lời nói sốt ruột mâu thuẫn của Lý Vi, hiểu ý cười cười, đồng thời cảm thấy có một tiểu kiếm thị thế này tựa hồ cũng không tệ.
Ngày hôm sau, Sở Mộ dậy sớm như trước, đây là thói quen của hắn, sau khi rửa mặt xong hắn liền tu luyện Trung Nguyên Kiếm Khí Quyết, vận chuyển hai mươi mốt Đại Chu thiên.
Hôm nay Trung Nguyên Kiếm Khí Quyết tu luyện tới tầng thứ ba, tu vi cũng khôi phục đến thất đoạn sơ kỳ, tổng sản lượng kiếm khí có chỗ giảm bớt, nhưng kiếm khí càng thêm tinh thuần càng thêm cô đọng, lúc vận chuyển càng tự nhiên, uy lực cũng càng cường.
Cấp độ Kiếm Khí Quyết cũng không liên quan trực tiếp đến tu vi đoạn mấy, chỉ có điều tu luyện Kiếm Khí Quyết đến càng cao tầng, kiếm khí sẽ càng tinh thuần càng cô đọng, uy lực cũng sẽ càng cường đại hơn.
Hoàn tất hai mươi mốt Đại Chu thiên, Sở Mộ chuyển qua tu luyện Quan Khí Thuật, sau đó tu luyện tiếp bí pháp Kiếm Khí Hộ Thể, cảm thụ một chút tiến triển.
Sau khi luyện xong Sở Mộ rút kiếm xuống lầu, đi về phía Lăng Phong kiếm đài.
Lúc này sắc trời có chút ảm đạm như cũ, mặt trời vẫn chưa ló dạng, hơi lạnh vẫn còn, con đường đá vụn im ắng đến mức có thể nghe tiếng côn trùng kêu, chỉ có một mình Sở Mộ.
Khi Sở Mộ tiến vào Lăng Phong kiếm đài, từng đợt hàn khí theo gió thổi đến như muốn hạ nhiệt độ không khí xuống.
Sở Mộ dần dần điều hoà hô hấp, bắt đầu tu luyện thị kiếm, thính kiếm, xúc kiếm, rồi lại chuyển qua tu luyện Cơ Sở Kiếm Thuật, sau đó tu luyện Thanh Phong kiếm thuật và Kinh Vân Sát, Phi Vân Kiếm Thuật cùng Nhu Vân kiếm thuật. Tất cả đều được hắn ôn tập một lần nhưng trọng điểm vẫn là tu luyện Lăng Phong kiếm thuật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!