Chương 25: Thăng Cấp Khó Khăn

Thiếu nữ chậm rãi nói, nam nhân một mắt ở sau lưng nghe được lời nàng nói liền bịt mắt lại. Hắn chỉ biết Tiêu Trần chính là đệ tử ngoại môn Đông Kiếm Các, nhưng lại không biết hắn còn là đệ tử của Thương Huyền.

Thương Huyền là ai chứ, là một trong tam đại cường giả của Đông Kiếm Các. Nếu mà Tiêu Trần chỉ là một đệ tử ngoại môn bình thường của Đông Kiếm Các, thì Nhạc Sơn Phủ vẫn có biện pháp giải quyết khi hắn chết trong trận đấu sinh tử. Dù sao Đông Kiếm Các chắc chắn sẽ không vì một tên đệ tử bình thường mà sống chết với Nhạc Sơn Phủ, chỉ cần bồi thường một chút là được rồi.

Nhưng Tiêu Trần lại không giống thế, hắn là đệ tử của Thương Huyền, nếu hắn chết khi đang đấu sinh tử, vậy không chỉ bồi thường là có thể giải quyết xong sự tình được.

Sắc mặt hắn khó coi nói với thiếu nữ:

"Tiểu thư, cô nghĩ chúng ta có nên làm thế không?"

Hắn thận trọng dò hỏi, ý của nam nhân một mắt rất rõ ràng, Tiêu Trần là đệ tử của Thương Huyền, như vậy nếu không phải cho hắn một chút ưu tiên, ít nhất cũng phải đảm bảo được sự an toàn của hắn, hay là để hắn ta rời đi?

Nghe nam nhân một mắt hỏi, thiếu nữ cười xinh đẹp nói.

"Chỉ cần bảo đảm hắn không chết là được rồi, về phần khác thì không cần thay đổi, tất cả cứ dựa theo trình tự bình thường mà làm, vẫn cứ để hắn thi đấu. Mẫu Dạ Xoa này đã xem chỗ này của ta như là chỗ để tiểu sư đệ của nàng ta tu luyện, nhưng lần này ngươi lại nợ ta một món nợ ân tình, lần sau gặp mặt ngươi muốn trả như thế nào đây, Tề Nghiên…"

Thiếu nữ đã nhìn ra được mục đích của Tề Nghiên, khẽ cười rồi nói. Dứt lời, thiếu nữ liền đứng dậy rời khỏi phòng mà không xem Tiêu Trần thi đấu nữa.

Hắn cung kính đưa mắt nhìn thiếu nữ rời đi, tên của nàng là Lâm Uyển Nhi, chính là con gái của Chủ phủ Nhạc Sơn Phủ, thân phận địa vị tại Nhạc Sơn Phủ cực kỳ cao.

Nhìn Lâm Uyển Nhi rời đi, nam nhân một mắt lại tiếp tục nhìn về phía Tiêu Trần, cùng lúc đó, trận đấu của Tiêu Trần và Hắc Tháp cũng đã bắt đầu.

Không thể không nói, lực chiến đấu của tên Hắc Tháp hoàn toàn không kém chút nào, xem ra đã trải qua vô số trận chém giết mới luyện đến được như thế, hoàn toàn không phải là người mà những thế gia công tử lớn lên từ trong nhà ấm có thể so sánh được, kinh nghiệm chiến đấu cực kì phong phú.

Tốc độ không nhanh, nhưng sức mạnh lại lớn đến kinh người. Đối đầu với hắn, sức mạnh của Tiêu Trần vẫn còn kém xa.

Sau vài lần va chạm mạnh, Tiêu Trần đều gặp bất lợi. Mà Hắc Tháp cũng thông minh bắt lấy cơ hội này, không cho Tiêu Trần có thời gian để thở, muốn nhanh chóng kết thúc trận đấu.

Đúng thật chính là một kiểu người bạo long điển hình, toàn thân mình đồng da sắt, không nghĩ tới mới chỉ là trận đấu đầu tiên đã sắp xếp cho hắn một đối thủ mạnh như vậy.

Tiêu Trần không dám tùy tiện đối đầu trực tiếp cùng Hắc Tháp, dựa vào ưu thế thể lực của bản thân, Tiêu Trần không ngừng né tránh những đòn tấn công của Hắc Tháp.

Liên tiếp tấn công mạnh, nhưng vẫn không thể đụng tới được góc áo của Tiêu Trần, Hắc Tháp rất tức giận, vừa tăng cường tấn công lần nữa, vừa lạnh lùng quát.

"Tên nhãi con nhà ngươi, ngươi chỉ biết né đòn thôi sao?"

Hắc Tháp nổi giận thật sự, mà nhìn thấy Tiêu Trần không ngừng tránh né, người xem xung quanh cũng than thở, có người còn mở miệng mắng.

"Đây là cái gì chứ, chơi bịt mắt trốn tìm sao?"

"Tên nhóc này, cuối cùng là ngươi có thi đấu được không thế, không được thì tự sát luôn đi."

Người đến xem trận đấu sinh tử tất nhiên là vì k*ch th*ch, muốn đến xem loại giao tranh ác liệt, đánh đấm tới tấp. Mà bây giờ cuộc chiến lại hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng của họ, Tiêu Trần chỉ né tránh, cơ bản cũng không va chạm với Hắc Tháp.

Tiêu Trần cũng không để ý tới đám người đang tức giận, tránh né liên tục, cuối cùng, Tiêu Trần chờ đến khi Hắc Tháp có sơ hở.

Bởi vì phẫn nộ, Hắc Tháp hoàn toàn bỏ qua phòng ngự, đấm mạnh một quyền, thấy thế, trong mắt Tiêu Trần hiện lên một tia hung ác, lập tức cầm trường kiếm trong tay đâm ra, một nhát trực tiếp đâm xuyên qua tim Hắc Tháp.

Một nhát g**t ch*t, không cho Hắc Tháp một cơ hội nào, đút kiếm vào vỏ, cả người Hắc Tháp ngã rầm về phía sau, trận chiến này, Tiêu Trần thắng.

Hắc Tháp cơ bản luôn áp chế Tiêu Trần, lại bị Tiêu Trần g**t ch*t trong nháy mắt. Đối với kết quả như thế, tất cả mọi người trên khán đài đều liên tục cảm thán.

"Này là cái gì chứ? Hắc Tháp luôn chiếm hết ưu thế cứ như vậy mà chết rồi?"

Tất cả đều kết thúc quá nhanh, nhưng đây chính là kết quả cuối cùng.

Tiêu Trần mặt không cảm xúc rời khỏi trận đấu sinh tử, trận đấu sinh tử đầu tiên, Tiêu Trần thắng một cách hoàn hảo. Hắn lợi dùng lợi thế thân pháp của bản thân đánh bại Hắc Tháp mà không bị thương.

Tiêu Trần đi thẳng về chỗ thạch ốc mà hắn ở, hắn có thể nghỉ ngơi một ngày, về sau mới có trận thi đấu thứ hai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!