Mùa hè hàng năm, thành Ronage, kinh đô đế quốc Menied đều là nơi đãi vàng, đãi vô số tiền vàng do sóng người cuồn cuộn không ngừng mang tới.
Hôm nay sóng người trên đường vẫn cuồn cuộn như cũ, khách sạn nhà trọ vẫn chật ních như cũ, nhưng lại không còn bầu không khí hưng thịnh ồn ào của ngày hôm qua. Hầu bàn trong quán rượu không còn lớn tiếng mời chào khách, nụ cười thể hiện sự nhiệt tình hiếu khách của bọn họ trước đây cũng đã thu lại rất nhiều. Đám con cháu quý tộc ngang ngược trên đường cũng trở nên im hơi lặng tiếng như một kì tích, khiến cho đám côn đồ bò từ khu dân nghèo ra lại lần nữa ngẩng đầu ưỡn ngực đi lại trên đường cái, nhưng chúng không hề gây chuyện như trước, nếu như không mặc những bọ quần áo rách rưới đó trên người thì biểu hiện ngoan ngoãn của bọn chúng đủ để so sánh với một quý ông có tu dưỡng.
Ngay cả con phố hoa sơn trà của đám kỹ nữ cũng không còn tiếng kêu duyên dáng mọi ngày, đám kỹ nữ đều đứng ngoài cửa kỹ viện, dịu dàng đến mức không thể dịu dàng hơn, giống như một đám thục nữ đợi người đến lấy về nhà.
Tất cả mọi người ở kinh đô đều bị đám mây đen nặng nề trên đỉnh đầu ép đến ngạt thở, cảm xúc trong lòng bọn họ thay đổi từ hào hứng đến sợ hãi, sau đó lại đến cam chịu, nhưng không có ai muốn vùng vẫy, vùng vẫy rời khỏi kinh đô làm người ta ngạt thở. Bởi vì bọn họ đều muốn nhìn xem khi nào đám mây đen trên đỉnh đầu biến thành mưa to, lại có người nào sẽ bị cuốn vào cơn mưa này. Cho nên, những người nên đến kinh đô vẫn đến, những người nên đi thì lại chưa đi vội.
Và nguyên nhân tạo thành hiện tượng cực độ quái dị này chỉ là một người, một bãi nước tiểu, một mồi lửa!
Một người mang vinh quang vô thượng của tổ tiên trên lưng, nhất chiến thành danh ở vùng đất đen tối, đến núi Vọng Nguyệt gặp đại nạn không chết. Sau đó người này tè một bãi dưới chân cột hoa biểu trước cửa hoàng cung, cuối cùng một mồi lửa đốt sập một nửa nha môn bộ thống soái cấm quân hoàng gia.
Người này chính là Geriferry, Geriferry Stedman, cháu ruột của công tước Shuster, còn có khả năng là gia chủ tương lai của gia tộc Stedman. Một người nghe nói đã biến thành thằng ngu sau khi bị trọng thương ở vùng đất đen tối, đương nhiên đây chỉ là nghe nói, không có bất cứ bằng chứng rõ ràng nào. Chẳng lẽ chỉ vì một bãi nước tiểu đó đã nói hắn là thằng ngu? Chẳng lẽ không thể nói bãi nước tiểu này còn có ý nghĩa khác?
Vì vậy mỗi một góc có người trong kinh đô đều có lời bàn luận lén lút về mục đích của gia tộc Stedman đằng sau bãi nước tiểu này. Trong lúc thảo luận, một số người tự nhận là học rộng biết nhiều liên tưởng đến cuộc tấn công ở khe núi trong núi Vọng Nguyệt, bốn chiếc nỏ thủ thành đặc biệt của cấm quân, cuối cùng đưa ra kết luận làm cho tất cả người nghe đều phải che miệng vội vã rời khỏi, sau đó lại vội vã gia nhập đám người thảo luận tiếp theo.
Nhất thời, kinh đô còn chưa thấy máu chảy thành sông mà lời đồn đã bay khắp nơi, dòng chảy ngầm cuồn cuộn.
Hôm sau công tước Shuster không hề nổi giận đùng đùng đi đến hoàng cung đòi lại công bằng như dân chúng phỏng đoán mà lập tức cáo bệnh không đến dự buổi chầu hàng ngày. Vì vậy trong buổi chầu hôm nay, các đại thần cũng ngậm miệng không nhắc tới chuyện xảy ra hôm qua, mà thái tử Ite thay mặt cho hoàng đế bệ hạ thì không thể làm bộ chuyện gì cũng chưa xảy ra, một mặt yêu cầu bộ giám sát đế quốc phá án đúng kỳ hạn, sau đó lại âm thầm phái người ngày đêm kiêm trình đưa một thư hàm đến cho bệ hạ đang tĩnh tu ở biệt viện hoàng gia tại tỉnh Dell.
Có điều, cho dù có quyền lợi vô song, có khả năng can thiệp khắp nơi, nhưng bộ giám sát đế quốc, con mắt của bệ hạ cũng không làm gì được. Gia tộc Stedman hiểu rõ tình hình chẳng những không phối hợp mà còn đốt mất đầu mối duy nhất là bốn chiếc nỏ thủ thành. Ngay cả các kỵ sĩ giáp đen và chiến sĩ Hoa Lay Ơn hộ tống bọn họ về cũng ra khỏi thành ngay trong đêm rồi biến mất không còn tung tích.
Điều này khiến sau khi suy nghĩ đến nát óc, bá tước Mitter phụ trách kinh đô đành phải bắt một loạt mấy chục người bao gồm các thống lĩnh cấm quân lớn nhỏ và thống lĩnh đoàn kị sĩ Lionheart phụ trách cửa bắc kinh đô, sau đó đợi công tước Frost cùng đi với hoàng đế bệ hạ đến biệt viện hoàng gia tĩnh tu trở về mới tiếp tục phán quyết.
Gia tộc Stedman yên lặng, các quý tộc đại thần kinh đô yên lặng, hoàng gia cũng yên lặng, hình như cả kinh đô đều yên lặng. Khách buôn và trăm họ kinh đô thì mang một loại chờ mong trong sợ hãi, chờ mong xem nơi nào sẽ bốc lửa trước tiên để thỏa mãn lòng hiếu kỳ quái dị của bọn họ.
Nơi duy nhất không yên lặng là quảng trường Vườn Hồng trước cửa phủ công tước Stedman, người tới thăm tặng quà chật ních cả đường phố, cuối cùng còn chiếm cả một bộ phận trên quảng trường. Sau khi một đội kỵ sĩ giáp đen chạy suốt đêm tới nơi, tình hình hơi huyên náo hỗn loạn đã trở lại trật tự, các quý tộc cũng tự giác xếp thành hàng dài.
Có điều các kỵ sĩ giáp đen của gia tộc Stedman cũng không phải tới để duy trì trật tự, người không cởi giáp, tay không rời thương, bọn họ xếp thành đội ngũ chỉnh tề đứng trên quảng trường Vườn Hồng đối diện với phủ công tước. Sau đó trong ba ngày liên tiếp, các kỵ sĩ giáp đen từ các lãnh địa của gia tộc Stedman ở các nơi chạy tới liên miên không dứt, nhóm nhỏ thì dăm ba mươi người, nhóm đông thì một hai trăm người.
Từng đội kỵ sĩ giáp đen vẻ mặt trang nghiêm lạnh lùng đi qua hẻm núi Vọng Nguyệt toàn là mùi máu tươi, đi theo vết máu thiếu gia của gia tộc rỏ xuống, đi tới dưới cột hoa biểu tượng trưng cho vinh quang của đế quốc. Sau khi hành lễ kỵ sĩ long trọng nhất, họ lại chạy qua bộ thống soái cấm quân đã trở thành đống đổ nát, đi một vòng lớn rồi đến trước cửa phủ công tước, xếp hàng gia nhập hàng ngũ kỵ sĩ giáp đen.
Ba ngày, trọn ba nghìn kỵ sĩ giáp đen xếp thành một phương trận kỵ sĩ trên quảng trường Vườn Hồng, tay nắm trường thương đen bóng, đứng dưới nắng gắt, không ăn không uống, dường như muốn biểu đạt gì đó, hoặc nói ở sâu trong nội tâm buồn bực của bọn họ đang rục rịch muốn làm gì đó, hoặc là muốn kháng nghị gì đó.
Rốt cục bọn họ muốn làm gì?
Đám khách buôn và trăm họ kinh đô vẫn ngẩng đầu chờ xem kịch vui rốt cục phát hiện sự tình đã lớn đến mức bọn họ khó có thể thừa nhận, vì vậy trăm họ mang theo tài sản tiền nong, khách buôn thu thập vàng bạc hàng hóa, thực hiện một cuộc tháo chạy lớn mang mùi khói lửa qua bốn cửa thành kinh đô.
Một cơn gió lạnh thổi đến cuốn theo giấy vụn và rác rưởi bay dọc theo đường cái trống trải.
Sắp mưa rồi sao? Một lính cũ trên cửa thành ngẩng đầu lên nhìn, hai ngày qua mây đen vẫn luôn nặng nề như vậy nhưng lại chưa hề có một giọt mưa.
Mây đen bao phủ, gió lạnh thổi suốt đêm, nhưng mưa vẫn không rơi xuống!
Ngày thứ tư, số lượng kỵ sĩ giáp đen tụ tập trên quảng trường Vườn Hồng vẫn tiếp tục tăng. Phải biết theo hiến pháp của đế quốc, một công tước có thể nuôi nhiều nhất là năm ngàn tư binh.
Hôm nay rốt cục bóng dáng của công tước Shuster cũng xuất hiện trên triều đình, điều làm cho các quý tộc thất vọng là lão công tước không hề quát mắng giữa triều đình mà rất bình tĩnh đưa lên một thư hàm, trên thư hàm chỉ có vẻn vẹn bảy chữ.
"Xin từ chức, về nhà dưỡng lão!"
Sau đó lão công tước chắp tay mà đi không nói thêm một tiếng. Bóng lưng già nua rất là cô quạnh.
Mọi người vừa nhìn đã rõ ràng, lão công tước đang chơi trò lấy lùi làm tiến. Nhưng trong triều đình lại không có bất cứ một người nào dám đánh bạc, đánh bạc lão công tước có dám bỏ hết quyền thế nghiêng nước của mình. Nếu như hoàng đế đế quốc là một cán cân thì tất cả mọi quý tộc đại thần trên triều đình chính là những quả cân đặt hai bên cán cân để giữ cho cán cân được cân bằng.
Mà quả cân của gia tộc Stedman rõ ràng là quả cân nặng nhất, một khi quả cân này được bỏ xuống, cán cân duy trì ổn định của đế quốc sẽ lập tức bị lệch.
Đương nhiên, một khi lão công tước về vườn thì hầu như tất cả các đại thần trên triều đình đều sẽ nhìn chằm chằm miếng thịt lão công tước để lại, nhưng lại không có ai có năng lực nuốt trọn và tiêu hóa miếng thịt này. Quyền thế là một món ăn cần chú ý lửa nhỏ ninh lâu, tuần tự nhi tiến, đúng không?
Cho nên, bóng lão công tước vừa biến mất ngoài cửa, Thủ tướng đế quốc, công tước Wall với hai bên tóc mai đã bạc lập tức bước ra khỏi hàng chắp tay nói với thân vương Ite thay quyền bệ hạ: "Điện hạ, tuyệt đối không được. Công tước Shuster giữ chức vị chủ chốt mấy chục năm, cúc cung tận tụy vì đế quốc, việc này cứ đợi bệ hạ về triều rồi thương nghị tiếp cũng không muộn!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!