Cách kinh đô mười dặm về phía bắc, một đoàn kỵ sĩ mặc áo giáp màu nâu đang đi trên đường. Ở giữa các kỵ sĩ giáp nâu này, một đám kỵ sĩ giáp đen với số lượng không nhiều đang bảo vệ một chiếc xe ngựa màu đen chậm rãi đi về phía kinh đô.
"Thiếu gia, sắp về đến nhà rồi!" Sau khi lên xe, lão Khuê Nô tiện tay khóa cửa xe lại, nhìn Geriferry với thân thể cơ bản đã phục hồi như cũ.
"Ờ". Geriferry thờ ơ lên tiếng, trên gương mặt vẫn trắng xanh không có một chút vui sướng nào, cũng không có vẻ xúc động khi sắp về đến nhà. Khuôn mặt như tác bằng dao, đôi mắt xanh thẳm, mái tóc quăn màu vàng, thêm một bộ trang phục quý tộc, hắng càng tỏ ra đẹp trai lồng lộng, đâu còn vẻ ngơ ngẩn như một thằng ngu vừa rồi?
Trên đường đi qua pháo đài Putin, nghe theo sắp xếp của lão Khuê Nô, Hayer để lại hai ngàn người rồi về nơi đóng quân. Trước khi chia tay, ông ta lại ôm thằng cháu lúc này trong mắt ông ta đã là một thằng ngu, thở dài một hơi nặng nề.
Căn bệnh lạ ngay cả pháp sư cung đình cũng nhìn không rõ nguyên do vẫn hành hạ Geriferry theo chu kỳ ba ngày một lần, mặc dù vẫn da tróc thịt nứt kinh khủng như cũ nhưng vì đã nắm giữ một chút bí quyết nên Geriferry luôn có thể vượt qua dễ dàng, càng ngày càng thoải mái hơn. Còn sức mạnh điên cuồng trong cơ thể hắn thì lại càng ngày càng mạnh mẽ. Đương nhiên, sức mạnh này chỉ xuất hiện trong lúc bệnh lạ của hắn phát tác, và lần nào hắn cũng có thể kịp thời trấn an được luồng sức mạnh kì lạ này.
Chỉ có chính hắn biết, thực ra không phải hắn trấn an được sức mạnh lạ mà là hắn trấn an được con mắt đó bằng cách không ngừng dùng tay xoa nhẹ mắt phải.
Đại khái Geriferry đã phỏng đoán được, con mắt đó ở phía sau hốc mắt phải hắn một chút. Vậy thì nếu có một ngày mình móc mắt phải ra, có phải con mắt đó sẽ xuất hiện trong hốc mắt mình để lộ rõ vẻ đẹp chấn động của nó với người đời hay không? Trong lúc hắn đang tự giễu ý nghĩ này của mình quá mức ngây thơ, đột nhiên hắn phát hiện con mắt đó đang vui vẻ hoan hô nhảy nhót trong đầu, điều này làm cho hắn giật nảy mình.
Sự tồn tại của mỗi một tính mạng đều có ý nghĩa khác nhau, mà mỗi một trường hợp xuyên việt đều có thể mang đến kỳ ngộ không thể tưởng tượng nổi. Kỳ ngộ của Geriferry chính là con mắt trong đầu đó, có lẽ bởi vì sự tồn tại của con mắt đó nên hắn mới xuyên tới đây. Mà con mắt đó lại nắm giữ một sức mạnh khủng khiếp mỗi khi hắn phát bệnh, hoặc nói bản nguyên của sức mạnh đó chính là con mắt này. Nhìn chiếc giường bằng gỗ hắc thiết đã bị hắn bẻ mất một mảnh lớn, Geriferry lộ ra một nụ cười kỳ lạ.
"Ngươi đã trong thân thể ta thì hãy cho ta sức mạnh đi!" Geriferry giơ tay lên, nắm chặt hai nắm đấm, khớp xương kêu lách cách, bắp thịt phồng lên chật hết cả hai ống tay áo rộng rãi.
Vẻ mặt tươi cười, lão nhìn thiếu gia ngày nào cũng lặp lại động tác này mấy lần với ánh mắt bình thản.
Tiếng gõ cửa vang lên, Geriferry nhanh chóng biến thành một kẻ ngớ ngẩn, mặc dù không chảy nước miếng nhưng ánh mắt hắn nhìn thẳng lên nóc xe, hai tay không ngừng vân vê góc áo khiến Vire vừa lên xe không cảm thấy có điều gì bất thường.
"Phía trước đã là núi Vọng Nguyệt rồi, ngài xem có nên để hắc kị đi trước mở đường rồi chúng ta mới qua núi không?" Vire nhẹ nhàng vuốt phẳng ống tay áo hơi nhăn của Geriferry. Năm nay Vire mới hơn ba mươi tuổi. Hắn nhìn vị thiếu gia bên cạnh với ánh mắt thương xót, nhưng lời này lại là nói với lão Khuê Nô.
Lão Khuê Nô không trả lời ngay mà dắt Geriferry xuống xe ngựa nhìn về phía cửa khe núi hẹp bị sương mù bao phủ ở chính giữa dãy núi phía trước.
Núi Vọng Nguyệt chính là một màn chắn thiên nhiên ở phía bắc kinh đô, che chở tường thành hùng vĩ của kinh đô ở sau lưng. Xen giữa cây cối xanh mướt trên núi thấp thoáng khá nhiều biệt thự do các quý tộc xây dựng. Còn hẻm núi dài hai ngàn mét được đào bằng sức người ở chính giữa núi đó là lối đi duy nhất vào kinh đô đế quốc từ phía bắc. Chỗ đó cách cửa thành bắc không đủ năm dặm, và cách nơi đóng quân của một bộ phận trong đoàn kị sĩ Lionheart chỉ có hai mươi phút đi đường.
"Ta đã có thể mang thiếu gia từ vùng đất đen tối về đến đây thì cũng có thể đưa thiếu gia từ nơi này về đến nhà!" Lời này của lão Khuê Nô có vẻ như để trả lời câu hỏi của Vire lúc trước, cũng có vẻ cố ý nói cho mấy vị pháp sư cung đình bên cạnh nghe.
Có điều Vire biết, lão Khuê Nô đã bác bỏ đề nghị của hắn lúc trước, mặc dù đề nghị của hắn rõ ràng là ổn thỏa hơn. Hơn nữa, nếu có người muốn dồn Geriferry vào chỗ chết thì rõ ràng núi Vọng Nguyệt chính là cơ hội cuối cùng ở bên ngoài kinh đô.
"Thiếu gia, ngài có sợ hay không?" Trong ánh mắt kinh ngạc của những người khác, lão Khuê Nô hỏi vị thiếu gia đần độn đứng ben cạnh.
"Ơ, lão Khuê Nô, vì sao phải sợ? Trong khe núi có thú dữ à?" Lời của Geriferry làm cho tất cả mọi người đều lắc đầu ngán ngẩm, quả nhiên là một thằng ngu!
"Trong đó không có thú dữ, lại có thứ còn đáng sợ hơn cả thú dữ!" Chỉ có lão Khuê Nô vẫn nhỏ giọng trả lời, dáng vẻ đó giống như đang vui đùa với một thằng ngu. Thậm chí mấy vị pháp sư cung đình đã để lộ nụ cười nhạo trên mặt.
"Cho ta một cây thương, ta sẽ bảo vệ lão Khuê Nô". Mặc dù Geriferry đã trở nên đần độn nhưng ý nghĩ thành thật chất phác này lại khiến vẻ cười nhạo của mấy vị pháp sư cung đình đông cứng trên mặt.
Bọn họ có thể cười nhạo một thằng ngu, nhưng họ không thể cười nhạo phẩm đức tốt đẹp của người này!
"Được!" Hình như rất tin tưởng vị thiếu gia đần độn, lão Khuê Nô lấy cây thương từ trong tay một hắc kỵ bên cạnh giao cho Geriferry.
Vừa cầm cây trường thương dài bảy thước nặng nề và lạnh như băng trong tay, một luồng máu nóng sôi trào tràn ngập lồng ngực Geriferry, dưới ảnh hưởng của tâm tình này, sức mạnh ẩn nấp trong cơ thể hắn cũng bắt đầu rục rịch.
"Hảo nam nhi phải cầm thương tung hoành chiến đấu!" Suýt nữa hô câu khẩu hiệu sục sôi này thành tiếng, Geriferry lập tức chuyển thương sang tay trái, vội vàng dùng tay phải xoa mắt để trấn an con mắt không muốn bị lãng quên đó.
"Thiếu gia, ta dắt ngài đi!" Lão Khuê Nô nắm bàn tay phải vừa buông xuống của Geriferry, dưới sự bảo vệ của một đám kỵ sĩ giáp đen, Geriferry đang thoải mái tự nhiên vẫn cảm nhận được mùi vị bi tráng toát ra từ các kỵ sĩ giáp đen bên cạnh.
Phía trước bọn họ, một đội buôn với khoảng mười chiếc xe ngựa đang dừng lại ngoài cửa khe núi, từ xa nhìn thấy phía sau có một đội kỵ sĩ cần qua khe núi, ông chủ vội đôn đốc những người làm thuê đứng dậy. Bọn họ không hề dạt sang nhường đường cho đội kỵ sĩ mà lại đi vào hẻm núi trước. Mấy người bảo vệ đội buôn đi sau cùng cũng có vóc người cao lớn, thỉnh thoảng họ lại nhìn về phía sau, sau đó nhỏ giọng thầm thì gì đó.
Một vị thủ lĩnh của đoàn kỵ sĩ Hoa Lay Ơn đi đầu vừa mới chuẩn bị thúc ngựa tiến lên quát tháo mấy câu đã bị ánh mắt của lão Khuê Nô ngăn lại, "Mấy thằng hề thôi mà, để ý đến bọn chúng làm gì?" Mặc dù khẩu khí ngạo mạn nhưng điều này cũng cho thấy vị quản gia này cực kỳ tự tin.
Một khi gặp quý tộc trên đường hẹp, dù có phải đẩy xe ngựa xuống kênh nước, các đội buôn không có hậu thuẫn mạnh mẽ cũng phải nhường đường cho quý tộc. Đây đã là một luật bất thành văn ở liên minh thần thánh.
Hiển nhiên nếu không phải quá ngu ngốc thì đội buôn phía trước bọn họ rõ ràng có mục đích khác. Còn mục đích là gì? Dùng đầu ngón chân để nghĩ thì mỗi một người bên cạnh Geriferry cũng biết.
Đây chính là cái gọi là âm mưu ở nơi này sao? Khóe miệng Geriferry nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạo châm chọc. Nếu như đây là âm mưu thì chẳng phải đám tay chân thực hiện âm mưu này quá nghiệp dư hay sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!