"Ngửi mùi máu thơm ta tìm được cung điện an hồn
Một cảnh tượng tan hoang với những âm hồn phóng đãng ca hát
Cây hương thảo màu đen vươn những cành dây leo uốn lượn
Linh hồn nhìn quanh, tín ngưỡng ánh trăng màu máu
Ngửi mùi máu thơm ta tìm được cung điện an hồn
Nữ vương hút máu tóc dài đẩy cánh cửa sổ phủ đầy bụi ra
Bóng cành cây khô in lên khuôn mặt thanh thuần như thiếu nữ của nàng
Tiếng ca ai oán của nàng hòa lẫn với tiếng hát của vong linh
Người yêu dấu ơi, có phải người còn nhớ hình dáng ta
Buổi tối ta được an táng có phải người vẫn đau buồn
Ngửi mùi máu thơm ta tìm được cung điện an hồn
Nói xa có một pho tượng cụt tay đang đứng
Đó là phương hướng được nữ thần chỉ thị
Những bông hoa nhỏ nở bên cạnh nàng, đó là thiên đường..."
Giống như trước đây, tiếng hát vẫn u oán và thê lương.
Cho dù mỗi lần nằm mơ đều có thể nghe thấy bài hát này nhưng Geriferry vẫn không rõ nàng đang hát gì. Tuy nhiên ít nhất hắn cũng hiểu được tâm tình của người hát, đó là sự tuyệt vọng trong phiền muộn.
Tiếng hát cực kì rõ ràng, không còn loáng thoáng lúc có lúc không như từ xa truyền đến giống như trước, hôm nay khi nằm mơ Geriferry cảm nhận được tiếng hát như âm thanh ba chiều. Chẳng lẽ nàng ở trong thân thể ta?
Khi ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, Geriferry còn chưa kịp nghĩ tiếp thì giấc mơ biến mất, sau đó cảm giác đau đớn khó có thể diễn tả lan tràn khắp toàn thân, giống như linh hồn hắn bị thiếu đốt trên một ngọn lửa.
Hắn có thể cảm thấy một thứ gì đó bỗng dưng biến mất khỏi ý thức của hắn, nhưng hắn lại không rõ là thứ gì. Hắn chỉ có một cảm giác, rất đau, đau vô cùng, đau đến cực hạn, thậm chí hắn đã nghĩ đến việc chết đi cho xong.
Cảm giác đau đớn bứt rứt, đau đến tận xương tủy này khiến hắn mở mắt ra khi sức sống đã giảm xuống giá trị thấp nhất.
Trước mắt là một bàn tay trắng muốt nhỏ nhắn, mạch máu màu tím đậm hiện lên hết sức rõ ràng dưới nước da trắng muốt. Bàn tay đó đang cầm một chiếc khăn tay trắng tinh lau mồ hôi trên trán hắn, dưới bàn tay này, Geriferry nhìn thấy chủ nhân của bàn tay, một ông già với gương mặt nhăn nheo và mái tóc bạc trắng. Đầu óc đang tưởng tượng đến một cô gái xinh đẹp, Geriferry không thể chấp nhận được sự thật này.
Hắn mấp máy môi, hình như muốn trút hết tâm tình bất mãn trong lòng ra, nhưng kết quả là, như ngươi nhìn thấy, toàn thân hầu như đã bị rút hết máu, hắn đâu còn có sức lực để nói chuyện?
"Thiếu gia!" Ôm Geriferry ngồi trên lưng ngựa, nhìn thấy Geriferry đã tỉnh lại, lão Khuê Nô ghé sát miệng vào bên tai hắn nhỏ giọng chào. Hai chữ đơn giản nhưng lại khiến kẻ vừa sống lại đã phải bôn ba giữa loạn lạc và sợ hãi là Geriferry cảm thấy an ủi và thân thiết, một loại thân thiết chỉ có ở nhà. Nhìn nét lo lắng thoáng qua trong khóe mắt lão Khuê Nô, Geriferry xúc động hò hét trong lòng: Rốt cục bố đã tìm được tổ chức rồi!
Đúng vậy, làm sao hắn có thể không xúc động được? Trong trí nhớ của Geriferry, lão Khuê Nô hầu như là không gì không làm được. Mỗi lần hắn làm bậy làm bạ diễu võ dương oai ở kinh đô không may gặp phải đối thủ lợi hại một chút, chỉ cần có nguy hiểm là lão Khuê Nô sẽ như một âm hồn xuất hiện bên cạnh mang hắn đi. Phải biết một khắc trước đó lão Khuê Nô vẫn còn đang ngồi hóng mát dưới bóng cây ở nhà. Chuyện như vậy xảy ra nhiều lần, Geriferry đã không còn ngạc nhiên, đối với hắn lão Khuê Nô chính là sự bảo đảm gặp dữ hóa lành của hắn.
Có vị vệ sĩ siêu cấp này bên cạnh, hình như Geriferry lại khôi phục một chút sức sống. Hắn vất vả quay đầu một chút, định nhìn thế giới bên ngoài lồng ngực ông già này.
Lão Khuê Nô khẽ nâng cánh tay đặt trên lưng Geriferry khiến hành động gian nan của hắn trở nên dễ dàng hơn nhiều. Một đội kỵ sĩ mặc áo giáp màu bạc và màu đen dắt chiến mã đi trên đường núi tối tăm, bên trái là vách núi dốc đứng, bên phải là rừng cây với vô số tảng đá hình thù kì dị. Một con báo đốm từ trong rừng cây nhảy ra cắn cổ một con chiến mã, còn chưa kịp lôi chiến mã vào rừng thì đã có ít nhất ba cây trường thương màu bạc bay vút tới ghim chặt nó xuống đất, máu đỏ bắn tóe lên người ba kỵ sĩ giáp bạc gần nhất, cảnh tượng nhìn rất đáng sợ!
Trong mắt Geriferry đã trải qua vô số kiếp nạn, một cảnh tượng đẫm máu như thế hoàn toàn không là gì cả. Hắn đã không còn là gã thiếu gia gầy yếu chỉ biết mềm nắn rắn buông, vừa thấy máu đã sợ không đi nổi ở kinh đô trước kia.
"Đừng sợ, có lão nô ở đây!" Giọng nói ôn tồn lại vang lên bên tai, lão Khuê Nô căn bản không biết trong thân thể vị thiếu gia của ông ta đã là một linh hồn mạnh mẽ gần như vô tình.
Geriferry vội ngoan ngoãn gật đầu, đương nhiên hắn không muốn để lão quản gia khôn khéo này phát hiện điều gì kỳ lạ. Hắn thử đưa tay bám lấy cổ lão Khuê Nô, muốn nhỏm người lên để nhìn xa hơn.
"Thiếu gia, không cần lo lắng, tất cả những người còn sống đều đã được cứu ra, bao gồm cả cô gái đó". Khóe miệng lộ ra nụ cười ám muội, lão Khuê Nô giống như con giun trong bụng Geriferry.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!