Chương 19: Cờ đỏ về kinh đô

Dãy núi Billious kéo dài theo hướng đông tây, chiếm cứ toàn bộ vùng bụng đế quốc Menied, cho nên còn được dân chúng đế quốc gọi là dãy núi trung ương.

Mùa hè năm 2012 lịch Thần thánh, một đám kỵ binh trốn ra từ vùng đất đen tối, thân mặc đồng phục kỵ binh màu lam đậm, cưỡi chiến mã giống Belarus của miền nam. Hơn hai trăm người hầu như toàn bộ bị thương chật vật chạy vào một trạm dịch biên phòng ở dãy núi trung ương gần vùng đất đen tối nhất. Trong tiếng huýt sáo cười nhạo của binh lính trực ban trạm dịch, Ephrai ném huy hiệu trong tay cho một sĩ quan hơi lớn tuổi.

"Huy hiệu vương miện trái tim sư tử?" Hiển nhiên tuổi tác của sĩ quan này cũng tỉ lệ thuận với kiến thức, hắn lập tức nửa quỳ trước ngựa Ephrai, "Điện hạ có gì phân phó?"

"Dẫn người thổi kèn mở đường phía trước, nhanh chóng bảo vệ chúng ta về kinh đo!" Nói rồi Ephrai và Kate xoay người xuống ngựa đi vào trạm dịch, nhìn về phía những lá cờ với màu sắc khác nhau treo trên vách tường trạm dịch.

Tại bất cứ một trạm dịch nào của đế quốc Menied đều sẽ có nhiều loại cờ để truyền báo tin tức mới nhất của tiền tuyến. Căn cứ nguyên tắc tốt đẹp phô ra xấu xa đậy lại, ý nghĩa chủ yếu của những lá cờ này là dùng tin chiến thắng để khích lệ sĩ khí trăm họ đế quốc.

Mỗi một lá cờ đều có ý nghĩa bất đồng. Màu lam đậm có nghĩa là chiến cuộc giằng co. Màu vàng nhạt nghĩa là thắng nhỏ. Màu cam nghĩa là giành thắng lợi cục bộ. Còn màu đỏ thì có nghĩa là giành được thắng lợi mang tính quyết định, có nghĩa là đại thắng.

Khi nhìn thấy Ephrai lấy lá cờ màu đỏ đó đi ra, vị sĩ quan này trợn tròn mắt nhìn. Phải biết từ khi Gosa trở thành Thống soái Hoa Hồng Máu đến chiến trường phía nam đế quốc Menied, đừng nói đến màu đỏ, ngay cả cờ vàng nhạt đại biểu chiến thắng nhỏ cũng rất ít khi được đưa tới kinh đô. Nếu không phải đã nhìn thấy chiếc huy hiệu vương miện trái tim sư tử của Ephrai thì nhất định vị sĩ quan này sẽ coi bọn họ là một lũ điên và đuổi ra ngoài.

"Xuất phát!" Sau một tiếng hô lớn của Ephrai, hắn vác cây đại kỳ màu đỏ chói sáng đi đầu, cả đời có mấy ai được vác lá cờ lớn đại biểu cho đại thắng lên đường về kinh, đây là vinh quang lớn thế nào? Mặt hắn đỏ bừng vì xúc động, còn đỏ hơn cả màu đỏ trên lá cờ.

"U u u u..." Tiếng kèn lệnh báo tin thắng lợi vang lên bên cạnh bọn họ, vang lên suốt con đường chạy về Ronage ở vùng đông bắc. Trong mười mấy năm đế quốc Osu chinh chiến gần như điên cuồng này, trăm họ của đế quốc Menied luôn luôn bị bao phủ trong bóng tối của chiến tranh, liên tục bị phá thành mất đất khiến bọn họ mất lòng tin với các kỵ sĩ chỉ còn lại có cao nhã của đế quốc.

Nếu có ngày binh đoàn trọng giáp của đế quốc Osu công phá cửa núi Billious, đánh hạ các thành trì quan ải ven đường về Ronage thì bọn họ cũng không cảm thấy kì lạ chút nào.

Vì vậy, lá cờ màu đỏ đi đến đâu cũng nhận được sự cổ vũ của trăm họ và sự chúc mừng của các lãnh chúa, trên đường đi không hề có trở ngại. Tin tức phía nam đại thắng như một cơn gió quét về Ronage, quét khắp lánh thổ đế quốc.

Lá cờ này giống như một cơn mưa đúng lúc, kịp thời dập tắt tâm tình bất mãn của người dân đế quốc Menied đối với người thống trị. Nói cách khác, đế quốc quá cần một trận đại thắng được thể hiện bằng một lá cờ màu đỏ như thế này.

Liên tục bốn ngày bốn đêm, Kate và Ephrai đổi ngựa không đổi người chạy về Ronage. Không phải bọn họ sốt ruột tranh công, mà là chiến hữu của bọn họ, anh em của bọn họ đã rơi vào tay bọn Yuanti (người rắn*). Bọn họ phải mang tin tức này về kinh đô nhanh nhất. Các chiến sĩ cùng đi theo Kate từ vùng đất đen tối về phần lớn đều bị thương, không chịu nổi việc cười ngựa phi nhanh thời gian dài nên lũ lượt ngã xuống trên đường.

Kể cả Kate và Ephrai cũng chỉ còn chống đỡ dựa vào ý chí, ý chí của những kỵ sĩ.

Tường thành cao dày hùng vĩ của kinh đô đế quốc Ronage đã hiện ra trong tầm mắt xa xa. Ánh nắng buổi chiều chói mắt khiến trước mắt Ephrai thỉnh thoảng lại tối sầm. Hắn ôm chặt cả người vào lưng ngựa, tay hắn vẫn nắm chặt cán cờ. "Đây là vinh quang thuộc về chúng ta, ta nhất định phải đưa cờ đỏ vào Ronage". Sau một khắc, ngựa lao nhanh, cờ tung bay, kị sĩ trên ngựa đã không còn thần chí.

Khi lá cờ đỏ này tung bay trên một con dốc ngoài cổng lớn phía nam Ronage, hai đội cấm quân hoàng gia mặc giáp đỏ cưỡi ngựa ô phóng ngựa ra thành, bảo vệ Kate và Ephrai chạy vào Ronage trong tiếng kèn phát ra từ hàng trăm chiếc kèn trên thành.

Con đường từ cửa nam đến quân bộ đế quốc đã bị cấm thông hành từ sớm. Trăm họ ở kinh đô nghe tin chạy tới chờ đợi hai bên đường lớn, khi lá cờ đỏ thắng lợi đó vừa vào cửa thành, toàn bộ lập tức hoan hô như nước thủy triều. Trong tiếng vỗ tay như sấm, Ephrai sớm đã hôn mê lúc này ngã khỏi lưng ngựa. Kate kịp thời cúi người đưa tay tiếp nhận lá cờ từ trong tay Ephrai, phóng ngựa chạy tới quân bộ đế quốc không dám trì hoãn một giây.

"Đế quốc quá cần một trận đại thắng". Đại thần quân vụ đế quốc, công tước Missouri ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế cao nhất trong quân bộ, đánh giá về ý nghĩa chân thực của trận thắng này với các thủ hạ đang lải nhải thảo luận. Cũng không thể trách đám tướng quân tham mưu này lại nghi ngờ, đến bây giờ quân bộ đế quốc vẫn không nhận được bất cứ một chữ nào về thắng lợi trên chiến trường phía nam.

Căn cứ thông lệ, nếu có đại thắng nhất định sẽ dùng ma pháp đưa tin trước tiên chứ không phải vác cờ đỏ phi ngựa về cấp báo.

Sau khi tiếp nhận quân bộ từ trong tay công tước Shuster, vị đại thần quân vụ đã quá lục tuần này chưa hề có một ngày thoải mái nào. Nam cương bị Gosa Hoa Hồng Máu quấy nhiễu liên tục, có thể đoán được khi đại quân Osu đánh tới cửa núi Billious thì cũng là lúc đầu hắn rơi xuống đất.

Kate nhảy xuống trước cửa quân bộ đế quốc, cầm cờ nửa quỳ thi lễ với công tước Missouri đang đứng chờ ở cửa. "Tử tước đế quốc Kate, tung đội trưởng tung đội thứ tám kỵ binh đoàn thứ mười hai báo cáo. Nam cương... nam cương đại thắng..." Thân mang trọng thương, dựa vào ý chí đau khổ chống đỡ đến bây giờ, Kate cũng không kiên trì nổi nữa. Hắn cởi một bọc vải đen đeo sau lưng ra, đặt xuống trước mặt Missouri rồi ngất xỉu ngã xuống trước cửa quân bộ.

Sau khi sắp xếp người khiêng Kate vào trng nghỉ ngơi, công tước Missouri mở cái bọc vải đen trước mặt đám thuộc hạ trong đại đường quân bộ.

Đây là một thanh đoản kiếm, trên vỏ kiếm làm bằng da rồng đen có khắc những đóa hoa hồng màu đỏ tươi. Trên chuôi kiếm khắc hai con phượng hoàng địa ngục cuốn lấy nhau, hai cái đầu uốn lượn trên phần che tay tỏ ra kỳ lạ mà thần bí.

"Dừng lại, ngươi chán sống rồi à?" Một tham mưu quân bộ cầm lấy đoản kiếm, vừa mới chuẩn bị rút ra đã bị Missouri quát dừng lại.

"Tầm ma đỏ!"

"Gosa Hoa Hồng Máu!"

Sự thật chứng minh, không phải quân bộ chỉ nuôi một đám thùng cơm. Có mấy tướng quân năm đó từng giao chiến với Hoa Hồng Máu trên chiến trường nam cương vừa nhìn qua đã nói ra được lai lịch của Tầm ma đỏ. Lại nhìn vẻ mặt đỏ ửng bệnh trạng vì hưng phấn và xúc động của Missouri, tất cả mọi người trong đại đường quân bộ đều che miệng, cố gắng đẩy trái tim đã nhảy lên đến cổ họng trở về vị trí.

Thần khí Tầm ma đỏ ở đây, như vậy số phận của Gosa Hoa Hồng Máu không cần nói cũng biết. Đối với quân bộ đế quốc đang từ từ mất tinh thần thì giết chết Gosa có ý nghĩa trọng yếu hơn quá nhiều so với tiêu diệt ngàn vạn kẻ thù. Bọn họ có thể đoán được, khi không còn Gosa trên chiến trường Dolores, quân địch còn ai có thể ngăn cản mũi nhọn của kỵ sĩ thứ tư Ursa? Đừng nói thu hồi đất đã mất, ngay cả một chiến đánh hạ pháo đài Narron của quân địch, đưa ngọn lửa chiến tranh tới bụng đế quốc Osu cũng không phải không có khả năng.

Chuyện liên quan đến lợi ích của đế quốc, đại công tước Missouri không dám chần chừ, vội vã dùng vải đen bọc Tầm ma đỏ lại chạy tới hoàng cung.

Trong hoàng cung uy nghiêm mà lộng lẫy, hoàng đế Jurgen mười hai của đế quốc Menied ngồi dựa vào ngai rồng, hai mắt trên khuôn mặt tiều tụy híp lại, mái tóc hoa râm không còn vẻ bóng bẩy, ngay cả vương miện trên đầu cũng âm u thất sắc theo. Ông ta khẽ động khóe miệng, mở đôi mắt vẩn đục nhìn quét một vòng các đại thần xung quanh. Cuối cùng ánh mắt rơi vào thanh Tầm ma đỏ trước mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!