Lạc Y đến thư phòng của Vu Nhã, nàng vừa mở cửa, bên trong đã có vật thể lạ hướng thẳng đến nàng.
Lạc Y nhếch môi, gót chân nhẹ điểm, cứ thế an toàn thoát khỏi ám khí. Ánh mắt liếc nhìn người nào đó biểu tình cực kì thất vọng không khỏi đổ mồ hôi. Sư phụ, đây là thái độ đối xử với đệ tử của ngài sao?
" Ngươi nha, tại sao lần nào cũng tránh? Để nghiên mực gõ vào cũng đâu có đau a!"
Khoé môi Lạc nhanh chóng co rụt thành một đoàn, không khỏi nhìn về phía Vu Nhã như muốn đâm hắn mấy cái lỗ. Người khẳng định không đau sao?
Lạc Y đem cái nghiên mực bảo thạch trên bàn, quăng về phía Vu Nhã. Hắn kinh hãi định trốn nhưng khi nhìn thấy thứ đang ném tới thì đứng khựng lại. Chờ chiếc nghiên mực bay tới thì bắt lấy.
Cái nghiên mực va vào tay của Vu Nhã khiến hắn hít một hơi, la quên trời, quên đất.
" a a a a, đau quá, tay của ta, oa oa oa, gãy, gãy rồi, ngươi, ngươi ác độc quá a, sao lại ám toán ta?"
Lạc Y bình thản tự rót cho mình một tách trà, khẽ nhấp một ngụm, thản nhiên nói.
" Sao người bảo là không đau?"
Sắc mặt Vu Nhã như nuốt phải một con ruồi. Miệng hừ một tiếng, tính quăng nghiên mực xuống bàn. Nhưng hắn chợt dừng lại, cẩn thận đặt nghiên mực xuống, mới vỗ bàn thị uy.
" Ta hôm nay đã giúp ngươi một chuyện vô cùng quan trọng, ngươi báo ân ta thế ư?"
Lạc Y cười rộ lên, sư phụ nàng đúng là có tính tình trẻ con a!
" Sư phụ, cám ơn người!"
" Ít ra phải thế!"
Vu Nhã cảm thấy rất thoả mãn, muốn ngẩng đầu lên trời cười ha ha thì Lạc Y nói tiếp.
" Ta là thay La Vũ thương hội cám ơn người, nếu để ta ra tay ta đã diệt tộc bọn họ rồi!"
Thái độ của Lạc Y nói ra hai chữ diệt tộc bình thản tới mức như nói " Sư phụ, ta mời ngươi ăn cơm" thật khiến Vu Nhã không biết nói gì, lắc lắc đầu.
" Ta vốn biết ngươi không tốt bụng thế đâu mà!" Vu Nhã chính là giận dỗi, gương mặt dường như muốn nói " Cảm ơn ta, ngươi mau cảm ơn" khiến Lạc Y miễn cưỡng nói thêm câu nữa.
" Nhưng mà ta sợ bẩn tay lắm, có người ra tay ta không bị bẩn tay, cám ơn!"
Vu Nhã mặt vốn đã đen như than lúc này càng đen hơn nữa. Ý ngươi là ta làm chuyện bẩn tay à!
" Ngươi... Tiểu quỷ vô lương tâm a!"
Lạc Y chớp chớp mắt, không hiểu tại sao Vu Nhã lại tức giận. Nếu nàng biết hắn đang suy nghĩ gì, có lẽ cũng chỉ có thể cười khổ. Ta vô tội nha, ta chỉ đơn thuần muốn cám ơn người!
Lắc lắc đầu nhỏ, Lạc Y đành chuyển đề tài.
" Sư phụ, người gọi đệ tử đến đây làm gì a?"
Vu Nhã khẽ hừ một tiếng, một điệu bộ không chấp nhất trẻ nhỏ nói.
" Còn hơn hai mươi ngày nữa là tới Thượng Đỉnh giao phong, viện trưởng chuẩn cho hai huynh muội ngươi về thăm nhà a!"
" Thật như vậy?"
Lạc Y mở to mắt sung sướng, thường kết thúc một năm, học viên mới được về thăm nhà một lần, nàng và đại ca lại được đặc cách nha. Nghĩ đến Tẩy Tuỷ đan muốn đưa cho gia gia, phụ thân, mẫu thân, còn có Kỳ Phong lại thấy vô cùng hạnh phúc.
Quay sang nhìn nhìn Vu Nhã một cái Lạc Y híp mắt.
" Cám ơn Lão sư! Nhưng hình như ta ngửi được mùi Thánh Tê Đan cực phẩm trên người của người a!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!