Chương 1: Xuyên qua dị thế

" Lão đại, nhiệm vụ đã hoàn thành!"

Trương Lạc Y đứng nghiêm trang trước người đàn ông áo đen thần bí, chậm rãi báo cáo!

" Vậy sao? Tốc độ của cô ngày càng nhanh đấy Lạc Y!"

Giọng nói âm trầm của người đàn ông vang lên. Giọng nói như quỷ như mị khiến người ta không nhịn được run rẩy.

Khoé miệng Lạc Y hơi nhếch lên, nhưng nàng không tiếp tục đề tài kia, ngược lại có điều khiến nàng lưu tâm hơn.

" Lão đại, ngài đã hứa sau khi hoàn thành nhiệm vụ này, ngài sẽ để tôi tự do!"

Người đàn ông áo đen thần bí trầm mặc. Thần sắc dưới lớp mặt nạ Dracula khiến người ta nhìn không rõ. Hồi lâu ông ta mới mở miệng.

" Sao cô phải rời khỏi tổ chức? Tổ chức chưa bao giờ bạc đãi cô!"

"Không, lão đại, đó không phải là tự do, tôi muốn sống là mình, không muốn đứng dưới mái ô của người khác nữa." Không muốn giết người nữa. Lạc Y thầm

bổ xung một câu.

" Được, vậy chúc cô lên đường bình an."

" Cảm ơn!"

Sát thủ không nói lời thừa thải.

Lạc Y gật đầu mỉm cười. Thế giới của sát thủ đầy gió tanh mưa máu. Cuối cùng nàng cũng được sống thế giới tự do của riêng nàng.

Nhảy lên chiếc mô tô phân khối lớn, Lạc Y lao vút vào đêm đen. Để lại người đàn ông với tiếng nói thật khẽ.

" Lạc Y, xin lỗi "

Người đàn ông vừa dứt lời, đằng xa đã vang lên tiếng nổ kinh thiên, lửa cháy ngập trời, tiễn đưa hồn cố hương.

"Nếu có kiếp sau cô nên làm chủ mọi thứ, đừng đứng sau người khác mà chuốc lấy diệt vong.

---

---------phân cách tuyến xuyên không---- ---------

" Đứng lại, đứng lại, trả hắc ngọc lại cho ta!"

Trên đường lớn người qua lại như mắc cửi. Một cô gái ước chừng 11 tuổi đang

đuổi theo chiếc xe ngựa đang chạy mỗi lúc một xa mà kêu lên những tiếng

tê tâm liệt phế.

" Này, đó không phải phế vật tiểu thư Âu Dương gia sao?"

" Ngoài nàng ta còn có thể là ai nữa. Chắc lại đuổi theo xe ngựa Triệu gia nữa."

" Thật mất mặt, nàng ta làm La Viễn thành thật mất mặt"

Những tiếng đàm luận vang lên, giọng điệu châm chọc đầy hèn mọn. Cô gái ngơ

ngác nhìn xe ngựa khuất bóng, nước mắt đổ ra như mưa trên gương mặt xinh đẹp.

Cảnh vật trước mắt càng lúc càng nhoè, người ta chỉ thấy bóng dáng yếu ớt đơn bạc ngã xuống như con diều đứt dây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!