Chương 9: (Vô Đề)

Chỉ có điều không cách nào thuyết phục người uống say, cho dù Phó Tranh sắp bị tức chết, cũng không thể nói lý với Ninh Uyển.

Sau khi ăn xong, Thiệu Lệ Lệ vừa kéo vừa túm, cuối cùng khó khăn lắm mới để Ninh Uyển dựa được vào người mình, chỉ là kế hoạch thay đổi, lúc cô chuẩn bị đưa Ninh Uyển về nhà, sếp của cô ấy đã gọi điện thoại đến...

"Một vụ án của chúng tôi xảy ra vấn đề, lập tức mở cuộc họp điện thoại khẩn cấp, tôi phải về công ty ngay bây giờ." Thiệu Lệ Lệ khó xử nhìn Phó Tranh, "Có thể phiền anh đưa Ninh Uyển về được không? Nhà cô ấy ở gần đây, tôi cho anh địa chỉ."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.....

Do đó cuối cùng, Phó Tranh bỏ tiền ăn bữa cơm, sau đó phải xử lý nốt đề bài lịch sử còn sót lại: Anh không thể không dìu Ninh Uyển say túy lúy, rồi đưa "vấn đề nan giải" kia về nhà.

Cũng may khi nãy Ninh Uyển đã xả toàn bộ năng lượng trong phòng ăn, lúc này năng lượng có vẻ không đủ lắm, tuy vẫn không tỉnh táo, nhưng linh hồn không bị trói buộc đã ngoan ngoãn hơn nhiều.

Rất nhanh, cô có thể tự mình bước đi, không cần Phó Tranh đỡ nữa, nhưng Phó Tranh đi mấy bước, quay đầu phát hiện Ninh Uyển không theo kịp, khi anh quay về chỗ cô, mới phát hiện Ninh Uyển ngẩn người nhìn chằm chằm vào hòm thư.

"Ninh Uyển, về nhà thôi."

Nghe những lời này của Phó Tranh, Ninh Uyển cũng chỉ ngây ngốc.

Nhưng không thể không thừa nhận, Ninh Uyển uống say quả thật rất đáng yêu, cô trở nên không còn tính công kích, ngốc nghếch ngẩng đầu, đôi mắt xinh đẹp phản ứng chậm chạp nhìn Phó Tranh, cả người hoàn toàn không tỉnh táo, giống như chỉ cần Phó Tranh vứt cô ở bãi cỏ, cô lập tức sẽ bị bán đi....

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Phó Tranh không còn cách nào khác, hít một hơi sâu, sau đó duỗi tay túm chặt tay áo khoác của Ninh Uyển, cả đoạn đường nắm chặt cô đi về phía trước, nhưng khi qua đường người rất đông, mấy đoàn người suýt chút nữa đẩy tách cô ra, cuối cùng Phó Tranh không thể không nắm chặt tay Ninh Uyển.

May mắn cả hành trình Ninh Uyển đều yên tĩnh, cô ngoan ngoãn để Phó Tranh dắt về tiểu khu của cô.

Phó Tranh đưa cô về đến cửa nhà, hỏi chìa khóa nhà cô, giúp cô mở cửa: "Được rồi, đã đến nhà rồi, tôi về đây."

Ninh Uyển mơ mơ hồ hồ, cũng không biết có đang nghe không, nhưng dù sao đi nữa, cô đã vào nhà, định đóng cửa, Phó Tranh nhìn cô an toàn vào trong, coi như đã hết nghĩa vụ, chuẩn bị quay người rời đi, kết quả nghe một tiếng "rầm" sau lưng.

Vào lúc này Phó Tranh có thể rời đi, nhưng cuối cùng không nhịn được, anh quay người lại, sau đó nhìn thấy Ninh Uyển vẻ mặt mù mờ đang ngồi trên tấm thảm lông dài ở cửa nhà, sau khi Phó Tranh đi, cô thậm chí không đóng cửa, hình như cô không cẩn thận bị chiếc giày ở cửa làm vấp ngã, bây giờ đang ngồi trên đất, khẽ nhăn mày kêu đau, túi của cô rơi chỗ cửa, đồ trong túi cũng rơi vãi loạn xị cả trong và ngoài cửa.

Phó Tranh vô cùng hối hận hành động quay người thừa thãi của bản thân, chỉ là đều nhìn thấy cả rồi, cũng không thể không quan tâm, không thể không bước vào nhà, đỡ Ninh Uyển ngồi trên đất bị ngã vì trẹo dậy, sau đó đưa cô đến ngồi trên sô pha, sau đó quay người ra cửa nhặt lại những món đồ rơi từ trong túi Ninh Uyển.

Chỉ là đến khi anh nhặt xong những đồ đạc rơi vãi trong và ngoài cửa, quay đầu muốn đặt túi ngay ngắn, chào hỏi Ninh Uyển rồi rời đi thì phát hiện không thấy Ninh Uyển...

"Ninh Uyển?"

Phó Tranh mở đèn phòng khách, nhìn quanh tìm một vòng, sững sờ vì không tìm thấy Ninh Uyển, vào lúc Phó Tranh vuốt mi tâm vì thấy đau đầu, anh nghe thấy tiếng khóc nức nở nhỏ nhẹ từ gầm bàn ăn lớn trong phòng khách của Ninh Uyển.

Anh vén khăn trải bàn dài tới nỗi chạm đất dải trên bàn ăn, sau đó quả nhiên phát hiện Ninh Uyển ở phía dưới.

Anh thẳng thắn, nhăn mày nói với cô: "Cô làm gì ở phía bên dưới? Mau ra đây."

Ninh Uyển lại lắc đầu, sau đó lặng lẽ rơi nước mắt...

Phó Tranh biết có vài người sau khi say không khống chế được cảm xúc, đặc biệt hưng phấn không lý do hoặc đặc biệt suy sụp không nguyên do, nhìn tình hình này của Ninh Uyển, có lẽ là vì vậy.

Thực ra Phó Tranh không có cảm tình, cũng không có sự nhẫn nại với ma men, anh buông khăn trải bàn, đứng dậy chuẩn bị rời đi. Thế nhưng vẫn chưa đi đến cửa, anh biểu cảm khó coi quay lại như lúc đầu, sau đó ngồi xổm xuống, vén khăn trải bàn, duỗi tay về phía Ninh Uyển: "Được rồi, ra đây đi, cô nên đi ngủ rồi."

Kết quả anh đã hạ mình thành thế này, nhưng "con ma men" Ninh Uyển vẫn không chịu nhượng bộ, cô nhìn chằm chằm Phó Tranh một phút, sau đó bỗng nhiên tâm trạng sụp đổ, khóc lớn oán thán: "Huhuhuhu, số tôi khổ quá....!"

"..."

Phó Tranh quả thực đầu to như cái thùng, anh không biết Ninh Uyển lúc trước còn cãi nhau với phát thanh viên tin tức, tìm đuôi trong phòng ăn có phải lại đổi phương hướng khác để lên sàn diễn không.

Phó Tranh càng to đầu, Ninh Uyển càng giống như Tường Lâm Tẩu hồn lìa khỏi xác: "Mệnh tôi khổ quá! Khổ quá! Mệnh thật quá khổ mà!"

"Mẹ tôi hôm nay gọi điện đến đòi tiền. Nói là nhìn trúng một cái túi, muốn mua."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!